Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


1 Mũ Xanh(Phần 2) on Sun Apr 15 2012, 12:06

avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

4.
Kô luôn luôn là sự cảm thông dù thinh lặng giữa họ. Thảng khi, Vỹ day dứt dù nhận ra nỗ lực thế nào, vẫn rơi rớt ra những thời điểm Lam vượt ra ngoài tầm hiểu biết của mình. Có một tối thứ sáu, những gói popcorn bán hết sớm, Vỹ đề nghị đi chơi trên chiếc xe máy mới đổi. Lam đồng ý, niềm hạnh phúc vì được nghỉ ngơi thoáng luớt qua mặt cô. Họ chạy qua cây cầu bắc qua con sông kỳ vĩ, về phía các đại lộ ngoại vi vắng vẻ. “Nhanh lên!”- Lam thì thầm. Vỹ phóng nhanh hơn, những sợi tóc của cô bay tung lên, vương vào má cậu. Cô gái ngồi cách một quãng, hát khe khẽ nhạc Godsmack. Vỹ kô thể nhìn phía sau hay chạm vào Lam, bởi giây phút ấy tuyệt vời tới mức cậu biết nó sẽ tan biến. Vĩnh viễn.

Khi trở về thành phố, một cơn mưa rơi xuống đột nhiên, ngắn ngủi. Bầu không khí trong sạch, thính nhạy, âm vang giọng nói ai đó trong đêm tối, rồi tiếng vỡ của những hạt nước đọng trên vỉa hè. Xuyên qua các dãy phố hẹp mà gió đã biến cây cối thành khu vườn thưa lá, Lam chợt nói nhanh: “Chưa bao h tôi vui như hôm nay. Thật lạ lùng khi mình được yêu một người…” Câu nói thấm vào Vỹ, êm dịu đến nỗi tim cậu nhói đau. Xe dừng trước con đường nhỏ. Cuối đường, in bóng lờ mờ trên nền trời một gác chuông và Mặt Trăng nhợt nhạt sau mưa. “Để tôi đưa Lam vào tận nhà!"- Vỹ thì thầm. “Đừng làm vậy!”- Câu chối từ quen thuộc. Cô gái đưa tay chạm nhẹ vào mặt Vỹ, những ngón ấm khô, phảng phất mùi popcorn. “Tại sao?”- Câu hỏi, ngờ vực, ánh nhìn dưới chiếc mũ cap thẫm lại, như vệt sao mờ đi.
5.
Cuối năm ấy, Vỹ nhận một việc làm thêm tại phòng thiết kế của những kiến trúc sư trẻ. Cậu bận hơn, và tự tin hơn. Các cuộc gặp gỡ với cô gái popcorn thưa thớt. Vài lần, giữa họ xảy ra tranh cãi vì các lý do kô đáng kể. Phim, nhạc rock hay mấy thứ tương tự ít quan trọng như cậu nghĩ trước kia. Và các bí mật của riêng Lam cũng trở nên khó chịu. Cô làm gì ban ngày, khi rời xa xe ngô rang? Tại sao cô kô để cậu biết nơi cô sống? Mối quan hệ chỉ điểm xuyết bằng đối thoại nhẹ nhàng, âm nhạc hay các khoảng lặng thinh bên nhau khiến Vỹ day dứt và nặng nề.
Lam giữ im lặng trước các cơn giận vô cớ của chàng trai. Vỹ kô nhận ra cô ngày càng gầy đi, ánh nhìn lơ đãng. Hồ như bằng cách bí ẩn, cô giấu mình vào khoảng không hẹp hơn. Chỉ có chiếc mũ cap là chẳng thay đổi, xanh nhạt, kô mệt mỏi. “Hãy nói chút gì đi!- Vỹ nói to. Lam thoáng nhìn cậu, mỉm cười.

Có buổi tối cậu hẹn đón Lam, đi loanh quanh đâu đó bằng xe máy. Nhưng một nữ hoạ viên rủ cậu đi xem show thời trang. Suốt buổi diễn, Vỹ không thể nắm bắt các hình ảnh trên sàn catwalk. “Chưa bao h Lam thật sự cần mình!"- Cậu tự nhủ. Cô bạn ngồi bên tựa hẳn vào Vỹ. Việc này diễn ra thêm nhiều lần, biến thành thói quen thôi day dứt. Cô gái popcorn cũng không đòi hỏi lời giải thích.

6.
Sau cuộc tụ tập ở quán cà phê, Vỹ về nhà với cảm giác choáng váng mệt mỏi. Lâu lắm rồi, cậu chẳng còn lưu ý đến con đường mùa thu giữa hai hàng cây, mùi thơm tinh khiết của những chiếc lá yếu ớt nhưng kô rụng khỏi cành, kô khí cóng lạnh. Một con *** trắng, nhỏ chạy trên vỉa hè, chợt khựng lại, sủa khe khẽ. Bóng người co ro trên bậc cửa đứng dậy, bước về phía cậu. Là Lam. Kô bán hàng, cô chờ cậu hơn ba tiếng đồng hồ. “Anh về muộn quá!”- Cô thì thào. Vỹ sững im, đầu óc nhẹ bỗng. Rồi cậu quay xe, đưa cô về nhà.
Tối hôm ấy Vỹ ở lại căn phòng nhỏ của Lam. Họ ngồi trên sàn gỗ trống trải, nghe nhạc. “Tôi sắp rời chỗ này, đến sống với gia đình ở xứ sở khác- Lam khẽ khàng- Tôi rất sợ làm anh tổn thương”. “Vậy xe popcorn là thế nào?”- Vỹ hỏi khó nhọc sau hồi lâu im lặng. “Sang Mỹ, tôi vẫn phải tự lập để tiếp tục học. Có lẽ là một xe popcorn khác!” “Học tiếp gì chứ?”- Vỹ hỏi, laị thấy mình là một thằng nhóc hoang mang. “Tôi mới tốt nghiệp đại học. Thực ra, tôi lớn hơn Vỹ hai tuổi!”- Giọng Lam nhẹ nhõm và buồn. Họ kô nói gì nữa, lắng nghe những bản nhạc cũ xưa mà luôn tuyệt diệu của The Beatles- All you need is love, She’s leaving home, Something… Hơn nửa đêm, Lam ôm cái chăn vào ngủ trong phòng tắm, để Vỹ ngủ trên chiếc giường ấm áp của cô. Bầu trời ngoài khung cửa sổ rộng ánh lên sắc xanh tím. Những ngôi sao lạnh lấp lánh ở phương Bắc. Ban mai! Tháp chuông đằng xa phát ra âm thanh mảnh mai, bí ẩn, buồn buồn khi Vỹ rời căn nhà nhỏ, rời cô gái của mối tình đầu.

Buổi sáng với những cơn gió lạnh thổi qua khe cửa bụi. Buổi sáng của cái máy tính quên tắt thi thoảng tút lên một tiếng khẽ. Buổi sáng như nhiều ban mai tinh khiết đầu thu. Nhưng tuổi 19 vĩnh viễn kô còn đứng hát mê say giữa khung cửa mở rộng.
(ST)

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết