Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

Nó khoái chí tủm tỉm nhưng trong đôi mắt sâu thăm thẳm kia, nỗi đau ngày hôm qua như trở lại dữ dội và ngạt thở. Cố gắng che giấu cảm xúc, nó mỉm cười gượng gạo. Nhưng nó hiểu Mun chẳng lẽ Mun không hiểu nó? Mun đã phát hiện ra nỗi đau sâu thẳm mà dữ dội trong ánh mắt kia. Hắn hiểu tối qua con thân hắn đã khổ sở như thế nào.
_oh men! Vậy chẳng lẽ một đôi "trai tài gái sắc" như chúng ta lại phải ngồi đây gặm nhấm nỗi đau khổ thế này sao? Haizzz ước gì tôi yêu bà, bà yêu tôi thì có phải sướng rồi không?
_Thế có muốn thử không? Nó lơ đãng hỏi mà lòng trống rỗng
_Thử cái gì?
_Thử yêu - nó nhếch mép cười.
Nó vừa nói gì đây? Yêu Mun ư? Điều nó chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng mặc kệ, muốn ra sao thì ra. Có lẽ giờ là lúc nó đang muốn trốn chạy. Chạy khỏi anh, khỏi cái thứ tình yêu lằng nhằng mà nó không dám nghĩ tới nữa. Và nó cũng muốn chứng minh cho Bun thấy không yêu anh thì nó cũng chẳng có gì nuối tiếc
_Hả? Mun laị giật nảy mình
_Hai trái tim đang đau khổ mà đến vs nhau dễ nảy sinh tình cảm lắm. Biết đâu tui vs ông lại có thể...
_Triết lý gì đây???
_Chả có triết lý gì sất. Thế nói nhanh cho nó vuông, thử không?
Hắn ngồi suy tư một lát rồi lầm bầm:
_Có lợi gì không nhỉ?
Đến lượt nó trợn mắt
_Hả? Sao yêu tôi ông lại đòi lợi mà yêu nhỏ Liên không đòi đi - Kim tức giận
Hắn hoảng:
_Đâu đâu dám. Tại tui mới nghĩ ra cái này hay lắm - Mun nháy mắt
_Cái gì?
_Thế này nhé: Tôi yêu bà, bà yêu tôi. Đồn ầm lên cho cả trường biết
_Lại còn đồn ầm??? ò-ó
_ừa thế là chúng ta đều thỏa mãn khi ngang qua người yêu cũ -hắn khoái chí
_Ủa tôi tưởng nhỏ không biết ông yêu nhỏ. Thế thì tự hào làm cái gì?
Mun ngập ngừng:
_Thì tại hôm trước tôi có gửi nhỏ ít kẹo với thư "nhỡ" có chữ kí ở dưới nên nên...
_hí hí thế mà kêu nhỏ chưa biết đâu. Bị đá tung đít rồi còn zề nữa. Nó cười lăn lộn mặc kệ có thằng tức xì khói đang ngồi dưới sàn nhà.
Thế là chúng nó bắt đầu "yêu" nhau từ hôm ấy. Để cho thân mật, Mun đề nghị thay đổi cách xưng hô. Hắn gọi nó là t.y và nó cũng ậm ừ gật đầu. Mấy hôm đầu nó cứ thấy sến sến nhưng Mun thì mặc kệ. Lâu dần thành quen, cả lớp rồi cả trường đều biết chúng nó "yêu" nhau nhờ cách gọi củ chuối ấy. Và thế một "perfect couple" của trường đã ra đời. Kế hoạch lăng xê đã thành công. Nhưng có điều mỗi lần đi qua lớp Bun, nó chả thấy hả hê ở đâu mà cảm giác đau đớn vẫn thắt chặt con tim. Còn Mun, mặc dù hắn vẫn cười nói vui vẻ suốt ngày nhưng nó biết Mun cũng như nó thôi, vẫn biết đau khi tình yêu vuột mất
Trong khi con bé đang hồi tưởng lại những tháng ngày hạnh phúc và cả những nỗi đau âm thầm xé nát con tim , ông Huy phở vẫn cứ thao thao bất tuyệt về bài giảng tích phân của mình. Nó thấy nực cười thật, chả có gì là phù hợp giữa cái khung cảnh "nên ngủ" và tâm trạng rối bời của nó. Vậy mà nó vẫn nghĩ đến anh, chỉ một chút liên quan vậy mà đã... Tình cảm của nó sâu đậm quá. Kim ngồi thẳng dậy như muốn tránh né cảm xúc nhớ nhung trào dâng. Ngó quanh lớp nó thấy chả còn nhân nào sống sót nổi nữa , kể cả Mum. Nó thừa hiểu thằng bạn vàng của nó, chỉ cần 10 phút giờ toán là có đã có thể say giấc nồng. Nó nhìn Mun đang gối đầu trong vòng tay rắn chắc, vẫn cái nhịp thở ấm áp đều đặn, vẫn đôi môi mọng đỏ tựa như cánh hoa tươi, vẫn đôi mắt lim dim như đang mơ màng . Dường như tất cả điều đó khiến cho người ta có cảm giác hắn đang ngủ, ngủ say là khác. Nhưng giấu ai chứ đừng giấu nó. Nó đã chơi với Mun hơn chục năm nay và cho dù không nói quá thì tất cả mọi tâm tư tình cảm của Mun nó đều biết hết. Nhịp thở kia tưởng chừng như đều đặn nhưng nó vẫn nghe thấy một tiếng thở dài sầu muội nhẹ tựa lông hồng. Nếu không đặc biệt chú ý thì hiếm ai có thể cảm nhận được. Rồi cả những cái nhíu mày khó hiểu chỉ tồn tại trong vài tích tắc, những cái mím môi đỏ mọng chỉ vừa đủ để cơn gió thoảng qua nhưng tất cả điều đó khiến Kim chú ý. Dường như một Mun babie sôi động thường ngày giờ đây đang tĩnh lặng, đang suy tư và thẳm sâu trong đó là một nỗi đau thầm kín, một nỗi cô đơn mà ít người nhìn ra.
"Tùng! Tùng! Tùng!" tiếng trống trường vang lên. Cả lớp 11A3 rộ lên như ong vỡ tổ. Ngay cả thằng lớp trưởng lẽ ra phải gương mẫu nhưng cũng toe toét cười sằng sặc như vừa thoát khỏi cái "địa ngục trần gian". Nó thôi không nghĩ vẩn vơ mà gượng cười nói vui vẻ với mấy đứa cùng lớp.
_ Kim ơi mày làm chứng cho tao hôm qua tao với thằng Quân chơi cờ caro, nó thua tao 5 ván nên phải đưa tao 10k đúng không. Hôm nay định bùng đây này- nhỏ Hiền bàn trên miệng la oai oái quay xuống cầu cứu nó
_ Sao mày đểu thế- thằng Quân cũng không kém, hắn chỉ tay vào mặt nhỏ Hiền giọng ra vẻ oan ức lắm. Thế hôm trước mày nợ tao 5k sao vẫn chưa trả, hỏi lại còn cứ thích bơ mới sợ chứ. Tên là Hiền mà... mà...
_Mà làm sao? - nhỏ Hiền cáu
_Mà hiền như sư tử ấy.
Nói xong thằng Quân vội chụp tay che đầu tránh những cú đánh "giáng trời" của nhỏ Hiền.
_Gì cơ ??? Bụp bụp bốp
Thằng Quân đau khổ quay xuống cầu cứu nó "Ôi bạn tốt, mày thấy nó đánh tao thế này mà để yên được à"
_ Ơ chả liên quan - nó đáp tỉnh bơ
_ Trời ơi, thật không ngờ tao lại có một đứa bạn như mày. Tao thất vọng vì mày Kim à. - Quân giả bộ tức tối
_ Thế à? Nó tròn mắt ra vẻ ngạc nhiên. Thế thì.... Hiền đâu đánh nó mạnh nữa vào cho tao.
_ Ối giời ơi cứu con, con còn trẻ đời còn dài, chưa muốn chết. Thằng Quân đứng dậy nhảy dựng lên như con choai choai cố tìm lối chạy thoát than nhưng trên dưới trái phải chả có đứa nào chịu stand up.
Cả bọn cười ồ lên trước cảnh tình "bạo lực học đường" này.
_ Con Hiền kia, tao ghét mày................
_ Này thì ghét này "bốp bốp bụp"
_ ha ha ha... cả bọn trong lớp cười ầm lên
_ Cẩn thận ghét của nào trời trao của đấy đây - thằng Hào nái them dầu vào lửa
_ Eo ơi chết rồi, vợ chồng bất hòa tối nay thằng Quân ngủ gậm giường rồi - mấy đứa khác cũng "chém" không kém. Thế là cả lớp nó lại rộ lên mặc kệ hai nạn nhân mặt đang đỏ phừng phừng mà vẫn đánh nhau chí chóe.
_ Hey Kim xuống cateen không? Giọng cái Hương và Hạnh gọi nó í ới ngoài cửa
_Rủ thêm Mun nữa nhớ - cái Hạnh xen thêm
Thấy tình hình căng thẳng trước mắt mà kẻ tội đồ chính là nó, nó chẳng suy nghĩ nhiều, như kẻ chết đuối vớ được cọc nó gật gật cái đầu ra vẻ khoái chí lắm. Nó lay Mun dậy:
_Mun yêu quý xuống canteen đi - nó nài nỉ.
_ Không! Mun đáp cụt lủn rồi trở lại trạng thái nằm bò ra bàn
Nó cứng đờ trước câu trả lời của Mun. Từ trước đến nay Mun chưa bao giờ lạnh nhạt với nó đến thế. Bị dội một gáo nước lạnh Kim giật mình nhưng rồi nó cũng chợt hiểu ra. Mun hôm nay đúng là có vấn đề mà vấn đề chính xác là phát sinh từ nhỏ Liên- người mà thằng bạn nó thầm thương trộm nhớ. Một tháng nó chia tay với Bun thì cũng là một tháng Mun nhận ra tình cảm của mình với nhỏ chỉ là đơn phương. Kim khẽ thở dài một tiếng. Nó thấy tội cho thằng bạn thân và cũng tội cho chính mình muốn yêu và được yêu nhưng tình yêu không phải thứ muốn là đạt được. Kim không làm phiền tới Mun nữa bởi nó hiểu Mun cần nhất bây giờ là một khoảng lặng cho những suy tư của mình.
_Hey sao Mun không đi vậy? - nhỏ My thất vọng hỏi
_Tại Mun ghét mày - nó tỉnh bơ
_Gì? mày đừng có mà chém - nhỏ quạu lên
_Ai thèm - nó vẫn giữ thái độ dửng dưng
_Mày thèm, có mà Mun ghét mày thì có - nhỏ tức tối nhưng chợt đỏ mặt trước câu nói vô duyên của mình
Nó cười khẩy, mắt liếc nhỏ My " Thật sao?"
Nhỏ hơi quê nên không trả lời nữa mà đi trước. Cũng phải thôi, nó và Mun đang là perfect couple của trường mà. Yêu còn chả hết huống chi là ghét (_ _!)
_Cái lão Mun chảnh thấy ớn à, người yêu mời mà chẳng thèm đi nữa. Vậy mà bà cũng yêu được - nhỏ Hạnh phán câu chua loét
_Hì hì - nó chỉ biết cười trừ
Nhỏ Hạnh thì các chàng đẹp chai cỡ mấy cũng chịu đầu hàng thôi. Quan điểm của nhỏ là "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" mà ^^
_U ơi cho con 1 hamburger - nhỏ Hạnh gọi
_Con một ly sữa - đến lượt My
_Ê sao chưa gọi hả Kim- nhỏ Hạnh tò mò khi thấy mắt Kim cứ dán chỗ chân cầu thang quên mất bạn. Rồi nhỏ chợt giật mình khi thấy Thu - miss khối 11 và cũng là kẻ thù không đội trời chung của Kim.
_Ôi ai thế này - Kim lên tiếng. Chẳng phải là hot girl của trường, miss khối 11 và cũng là nữ sinh thanh lịch "nhất" trường đó sao??? Ôi sao bạn ấy lại ở đây thế này?
Nhỏ Thu giờ cũng đã nhìn thấy nó, đôi mắt long lanh thường ngày của nhỏ đỏ rực vì tức giận. Nhỏ cũng không kém cạnh "Ô hay nhở, giờ lại có người cấm cửa cateen cơ đấy". Thấy nhỏ bị kích động, nó càng tỏ ra khoái chí, bước lại gần nhỏ, nó khoanh tay trước ngực, ánh mắt khinh rẻ nhìn nhỏ từ đầu đến chân, nó giễu
_ Đâu tại tớ sợ cậu xinh đến thế, cậu đẹp đến thế, nhiều fans hâm mộ thế nhỡ có chàng nào vì "cảm" cậu quá mà "vô tình" sàm sỡ thì sao - nó giả vờ giật mình, lấy tay che che miệng như lỡ lời nói ra điều gì quan trọng. "Í chết, mình nhầm, mình hơi lỡ lời. Nhưng mà đẹp quá nó cũng khổ nhỉ?" Nó cố tình kéo dài thật dài câu nói rồi cười cười khoái chí. Học sinh trong canteen được thể cũng cười ồ lên. Một số đứa còn vỗ đùi phành phạch như điều nó nói là chí lý lắm. Nhỏ Thu đứng như trời chồng, mặt mày tái mét, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc "Á, mày... mày dám..."nhỏ hét lên giận giữ rồi không thể kiềm chế nổi nhỏ tiến sát tới chỗ nó, giơ tay lên tát. Nhanh như cắt tay trái nó đỡ được cánh tay nhỏ và tay phải nó giơ lên tát "bốp" vào mặt Thu. Con nhỏ hứng trọn cái tát như trời đánh, sững người lại rồi ôm măt khóc rưng rức. từ một góc khuất trong canteen, một bóng người bước tới
_ Thôi đi Kim, em quá rồi đấy - Bun tức giận lên tiếng
_Ôi anh hùng cứu mỹ nhân à? Nó nói mà giọng như lạc đi, một nỗi đau chợt nhói lên trong long nó
_Sao em trở nên như vậy? Em ác quá đó. Bun thất vọng nói ánh mắt nhìn thẳng vào Kim quyết liệt nhưng phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm
_Tại ai mà tôi như vậy? Anh thì cũng có hơn gì tôi đâu? Nó lẩm bẩm định bỏ đi.
_Em nói gì? Bun hét lên, lần này anh thật sự rất tức giận
_Tôi nói ANH THÌ CŨNG HƠN GÌ TÔI ĐÂU. Nó nói mà cũng như hét lên từng chữ. Ánh mắt đau đớn mà rực lửa căm giận. "Yêu chán rồi thì bỏ, đợt trước tôi ngu nên mới yêu anh nhưng giờ..." Nó chưa kịp nói hết câu thì một tiếng "bốp" vang lên. Bun đã đánh nó. Nó sững sờ nhìn Bun. Toàn thân nó cứng đờ, từng huyết mạch trong người nó như đông cứng lại, trái tim bé nhỏ lại thêm một vết thương đỏ máu. Một thoáng sững sờ nhưng rồi nó đã tỉnh lại. Phải rồi, Bun đâu còn là của nó nữa. Nó nhìn Bun, ánh mắt không còn một chút cảm xúc hay chính xác hơn là tất cả những đau đớn tột cùng đã được nó dồn lại, giấu giếm nơi đáy mắt sâu thẳm kia. Bun cũng nhìn nó. Đôi mắt đen láy đang ẩn chứa một nỗi đau, thất vọng và day dứt. Nhưng tất nhiên, Bun cũng không muốn nó phát hiện ra tình cảm cháy bỏng trong đôi mắt này, chỉ mình anh biết là đủ rồi, chỉ mình anh đau là đủ rồi. Anh không muốn nó phải khổ rồi vì anh rồi trở nên cay nghiệt thế này. Vậy mà...
"Bốp" nó đáp trả lại, cái đánh của lòng tự trọng, của một nỗi đau tột cùng, của một tình yêu tan vỡ mà tất cả nó phải hứng chịu. Nó muốn Bun cũng phải cảm nhận được nỗi đau này ít nhất là trong cái tát kia mặc dù nó biết chẳng có nỗi đau nào bằng những mảnh vụn trái tim nó cả. Đôi mắt nó trở nên lạnh lùng và phảng phất sự tàn nhất nhưng thẳm sâu trong đáy mắt giá lạnh kia một nỗi đau được giấu kín nay đang bùng cháy như muốn thiêu rụi nó trong ánh lửa đỏ rực. Nhưng không, không thể là bây giờ. Nó không thể gào thét, không thể giận giữ hay khụy ngã lúc này. Nó phải chứng minh cho Bun thấy dù không có Bun, dù Bun không còn yêu nó, dù tình yêu không mỉm cười với nó thì nó vẫn sống tốt, rất tốt là đằng khác. Nó là ai chứ? Nó là Kim. Chỉ một cây kim bé nhỏ cũng có thể làm người khác đau nhưng ai làm đau kim được chứ ?
Nói rồi, nó bỏ đi để lại sự sững sờ và đau khổ trong đôi mắt đen xa xăm. Ánh nắng dịu dàng của mùa thu đang nhẹ nhàng tỏa ra những tia sáng bé nhỏ trên gương mặt anh. Một nỗi đau khổ, cô đơn đang hiện hữu trong sự yên lặng này nhưng đâu đó quanh đây sự mãn nguyện, thanh thản cũng đang thoáng qua trên gương mặt thanh tú kia. "Phải rồi, đây không phải điều mình mong muốn sao? Anh yêu em nhưng xin lỗi anh không thể tiếp tục"
---
Tại một góc khuất trong canteen trường
_Mày thấy nhỏ đó sao? Bin hỏi, ánh mắt lạnh lùng nhìn về hướng Kim đang khuất dần
_Con nhỏ vừa nãy tát em Thu của mày đó hả ? Sao hôm này có hứng với gái thế? Nhỏ đó trông cũng xinh đấy nhưng mà tao thấy hơi tàn nhẫn và lạnh lùng. Mày kết nó cẩn thận khổ cả đời zai he he... - Dũng cười, ánh mắt tinh quái nhìn Bin
Bin cười khẩy "Kết ư? Chắc mày đang chập"
_Tao đùa chút thôi chứ khẩu vị mày như nào tao biết chứ: phải dịu dàng này, xinh này, đáng yêu này như....
_Im di! Bin gắt lên, ánh mắt không còn là sự lạnh lùng mà sắc nhọn, băng giá nhưng mang vẻ quyến rũ lạ kì khiến cho người ta phải rùng mình run rẩy nhưng cũng đắm chìm trong đê mê.
Hùng im bặt không nói nữa.
_Mày điều tra cho tao về nhỏ đó, tối chủ nhật có gì qua nhà tao nói tiếp - sau một hồi im lằng Bin lên tiếng nhưng vẻ lạnh lùng vẫn không hề tan biến.
Dũng hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng đáp lại bằng cái gật đầu. Dường như nghe thấy giọng nói quen thuộc nhỏ Thu vừa nãy khóc lóc thê thảm bỗng dưng ngừng hẳn quay đầu lại tìm kiếm
_A, Bin. Nhỏ kêu lên sung sướng khi thấy hai hotboys đang ngồi ở chiếc bàn bên cạnh cửa sổ. Ngoài cửa những chiếc lá vàng cuối cùng trên cây bằng lăng đang dần dần chao liệng trong cơn gió vô tình của mùa thu. "Lại sắp đến mùa đông rồi sao" Bin thẫn thờ nhìn ra cửa sổ mà không chú ý đến tiếng gọi của Thu. Tuy nhiên ánh mắt của nhỏ vẫn tràn trề sự vui sướng và hãnh diện. Nhỏ nhanh nhẹn chạy lại phía hai người con trai, kéo một chiếc ghế ngồi xuống rồi bắt chuyện vui vẻ. Mặc cho mọi câu nói của nhỏ, Bin vẫn lặng yên không nói lời nào. Nhỏ hơi hẫng nhưng cứ luôn mồmthao thao bất tuyệt.
Có tiếng rì rầm:
_Nè mày, chàng nào mà đẹp trai dữ zậy?
_À, tại mày mới đến nên chưa biết đấy thôi, 2 hotboys trường mình đấy. Bên trái là Dũng, bên phải là Duy Anh hay còn gọi là Bin. Bin là no.1 của trường đây. Đẹp trai, học giỏi, nhà giàu nhưng mà gọi là hot thôi chứ Bin lạnh lùng lắm, ít người nói chuyện được. Còn cái con nhỏ Thu ấy cũng được coi là hotgirl. Xinh thì xinh nhưng mà nhìn nó tao thấy ghét lắm à, xấu tính. Nó cứ xum xoe Bin nhưng mà Bin cũng chả thích nó đâu. Mày nhìn mà xem.
_uhm, cho chết.hihi. Nhưng mà, tao nhất định phải cưa đổ được Bin.
_Ặc, lại thêm một con điên vì tình. Tao cảnh bào trước, Bin từng có người yêu rồi nhưng mà từ khi cô ấy bỏ đi Bin chẳng yêu ai nữa. Kể cả xinh mấy cũng chịu
_Xí, người ta yêu là yêu cái bên trong, ai yêu cái bên ngoài. Đã thế tao càng yêu Bin hơn
_Ặc, mộng vừa thôi, cả trong lẫn ngoài của mày ai mà đỡ nổi.
Dzọt lẹ...
4.30pm Bin's house
_Tao nhờ mày điều tra về nhỏ hôm trước thế nào rồi? Bin hỏi ánh mắt màu nâu trầm nhìn lên bầu trời xanh thẳm
Dũng lắc lắc ly rượu trong tay rồi đặt lên bàn một tập hồ sơ: "Đây". Bin cầm lên, nhẹ nhàng lật từng trang. "Họ và tên: Dương Kim Anh. Bạn bè thường gọi là Kim. Hiện đang học lớp 11A3 trường GreenPearl. Gia cảnh: Ba mẹ đã ly hôn, mẹ mới mất năm15t, hiện đang sống một mình. Địa chỉ: abcxyz...."
_Không có cái tao cần - sau một hồi xem xét, Bin quăng tập hồ sơ xuống nói
_Mày cần gì? Dũng hỏi
_Người yêu nhỏ đó
_Hả?
_Hả gì?
_À, nhỏ đang yêu thằng bạn thân. Tên hắn là Lê Khánh Duy hay còn gọi là Mun, cũng học lớp 11A3.
_Trước đó
_À... trước đó, nhỏ... nhỏ
_Mày nói đi sao ngập ngừng thế?
_Nhỏ từng yêu thằng Hoàng Anh (Bun)
_Được rồi, thế là đủ. Bin cười khẩy rồi uống tiếp ly rượu
Sau một hồi im lặng, Dũng lên tiếng:
_Mày định làm gì nhỏ đó?
_Mày điều tra mấy ngày mà không hiểu sao?
_Chẳng lẽ mày định... định... trả thù thật sao?
_Đúng rồi đây
_Nhưng Kim có làm gì mày đâu? Tao thấy tội nhỏ quá
_Đành chịu. Tao thương nhỏ thì lấy ai thương Kún của tao?
_Mày nên suy nghĩ kỹ lại đi
_Chả có gì cần phải suy nghĩ nữa. Vì ai mà Kún rời xa tao? Tao nhất định phải đòi món nợ này.
"Choang" Bin tức giận ném ly rượu trong tay xuống đất. Ánh nắng muộn của buổi chiều tà đang hiu hắt chiếu trên ly rượu vỡ, óng lên một màu nâu trầm như màu mắt ai. Nhưng nó không còn tĩnh lặng mà tan nát. "Tao sẽ không tha cho mày đâu" Như một tia chớp rạch ngang trong đôi mắt nâu trầm ấy, mọi sự dồn nén như được phá tan ra trong nét trầm tư hằng ngày, đỏ rực và căm phẫn...
_Cộc! côc! Cộc!
_Vào đi
_Cậu chủ có cô Thu đến tìm
_Bảo cô ta đợi tôi lát
Nói rồi Bin quay sang Dũng: "Đi bar không?"
_Hôm nay bận
_Thế thôi
_Vụ lúc nãy mày định bao giờ tiến hành?
_Chưa biết được, chắc để vài hôm nữa
_Tao vẫn mong mày suy nghĩ lại, thôi tao về đây
---
8.30pm. Quán rượu đối diện Devil Bar
_Bác ơi cháu chai nữa
_5 chai rồi đó cháu - chủ quán can ngăn
_Có 5 chai chứ mấy bác lại còn thuộc thể loại "Nếp mới" thì 10 chai cháu cũng chơi chứ 5 chai là cái gì
_Uống vừa thôi, thất tình hay sao mà uống lắm thế? Này nốt chai này thôi đấy - bác chủ quán đặt thêm lên bàn nó chai rượu
_Hihi thanks bác.
" Nốt chai này thôi. Nốt chai này rồi sẽ quên hết. Người ta bảo uống rượu quên sầu, hôm nay phải uống cho anh tan biến hết, để hạt bụi cũng không còn vấn vương. Cố lên nào Kim mày làm được mà"
...
"Ôi, nhưng sao thế này. Lại sắp hết chai nữa rồi mà sao vẫn chưa quên được vậy? Chẳng lẽ cái sự thật phũ phàng lại luôn luôn hiện hữu cho dù người có tỉnh hay mê. Tại sao anh làm em khổ thế này mà em vẫn yêu anh vậy?
Ước gì trái tim em băng giá
Để đau khổ tựa tuyết trắng tan ra
Phải rồi trái tim băng giá, đây chính là lối thoát duy nhất. Anh đã từng bảo em là kẻ máu lạnh và tàn nhẫn . Vậy thì từ nay trái tim băng giá của kẻ máu lạnh và tàn nhẫn này sẽ không bao giờ tan chảy vì ai nữa"
Xô chiếc ghế bên cạnh, nó loạng choạng đứng lên
_Bác ơi cháu gửi tiền nè
_uh bác ra đây
_Đây bác - nó dựa vào cửa đứng mà như sắp ngã
_Có về được không cháu?
_Không sao đâu bác, mấy chai này nhằm nhò gì? Thôi bye bác cháu về
Nó lững thững bước qua đường. Rượu đã làm nó trở nên mơ hồ. Nó không biết mình đang đi đâu. Xung quanh mờ mờ ảo ảo làm nó mất phương hướng. Nó chỉ kịp che tay chắn ánh sáng chói lòa trước mắt. "Kít"Một chiếc BMW phanh gấp, khoảng cách chỉ là gang tấc và nó suýt "được" gặp tử thần.
_Á, một tiếng hét vang lên. Nhưng người đang kêu đau lại không phải nó.
_Cô đi đứng thế à, làm tôi cốc sưng đầu rồi đây này - nhỏ Thu tức tối la inh ỏi trong xe
_Cô muốn chết hả hay để tôi đâm lại cho thỏa lòng mong ước - Bin bước ra tiến gần tới nó
_Cái gì? Giỏi thì đâm đi này, xem ai chết trước. Nó hét lên tức giận, lừ mắt quay lại. Bin bất ngờ khi nhận ra Kim. "Vừa nhắc lúc nãy giờ đã thấy mặt. Trời không cho cô bé thoát khỏi tay ta rồi" - Bin nghĩ thầm
_Ồ tưởng ai, thì ra là Kim A3 phải không? Bin mỉm cười, nụ cười thiên thần nhưng ẩn khuất sự lạnh lùng băng giá khiến nó đờ đẫn trong giây lát nhưng rồi bỗng sực tỉnh
_Sao biết tôi
_Thích thì biết chứ sao?
_Cái gì? "Thích" á. Nó nhếch môi đáp trả "nụ cười thiên thần" lúc nãy
Vừa nói nó vừa lấy tay nhấc cằm Bin lên. Ánh mắt bất cần đời của nó lướt qua gương mặt đẹp trai rồi nó cười khẩy ra vẻ thích thú
_Trông cũng được đấy chứ "da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen như gỗ mun"
_What?
"ha ha..." nó cười phá lên "mới trêu một tý mặt đã đỏ hết lên rồi. Đáng yêu quáaaaa......" ha ha ha . Nó cười lăn lộn, ánh mắt không giấu nổi sự tinh nghịch và thích thú. Very Happy

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết