Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

Bin vẫn đứng đấy nhưng mặt không còn đỏ lựng lên nữa. Dường như sự hồn nhiên của nó cũng khiến anh vui theo. Đã lâu lắm rồi Bin không cười và cũng không được nhìn nụ cười nào đẹp như thế. Nó không e thẹn cũng chẳng dịu dàng nhưng lại hồn nhiên và tràn đầy màu sắc. Nụ cười đẹp như mùa xuân hé mở "Chả trách hắn yêu nhỏ"- hắn nghĩ ngợi. Đợi một lúc Bin mới sẵng giọng:
_Cười đủ chưa?
Thấy Bin làm mặt lạnh như tiền nó cũng chả dám chọc nữa. Sau trận cười bể bụng nó dường như tỉnh hẳn rượu
_Ê, sao mày ở đây - nhỏ Thu bấy giờ cũng xuống xe, tức giận chỉ tay vào mặt nó
Kim cũng hơi ngỡ ngàng khi thấy Thu. Nó đáp lại với nụ cười nửa miệng
_Sao tao không được ở đây - nó vênh mặt lên
_Mày... mày... tránh xa Bin của tao ra
_Bin của mày? Kim quay đầu lại, hơi bất ngờ
_Phải. Nói rồi con nhỏ chạy lại kéo tay Bin lùi xa nó
_Ồ, thú vị quá. Nó lại cười phá lên - nụ cười của sự giễu cợt - "Hôm nay lại ngứa mặt hả"
_Mày... mày...dám - Nhỏ Thu đỏ mặt vì tức giận và xấu hổ. "Hôm nay mày chết với tao". Nói rồi nhỏ chạy tới gần nó, vung tay phải lên định tát nhưng Bin đã kịp chặn lại quat:
_Thôi đi
_Bin, nó đánh em hôm trước- nhỏ nũng nịu, mắt đỏ hoe như sắp khóc
Bin khinh khỉnh "Mặt cô ai chả muốn đánh"
_Hahaha... nó lại cươì nụ cười của kẻ chiến thắng - chết rồi Bin của mày bênh tao rồi. Phải làm sao đây?
Mặt Thu càng đỏ hơn, người nhỏ run rẩy, không phản kháng nổi. Kim càng khoái chí, nó quay sang Bin
_Thích em thật hả cưng?
_uh chết rồi anh thích em hơn cả người yêu anh nữa - Bin cũng hùa theo cái giọng chế giễu của nó.
_Thế thì phải cắt với nàng đi chứ - Kim chỉ tay về phía nhỏ, vẻ càng lấn tới
Ở góc khuất, nhỏ Thu không chịu được nữa giọng nghẹn ngào:
_Anh...anh... vì con ranh đó mà đối xử với em thế sao?
Mấy người xung quanh thấy vậy xì xào bàn tán. Nhỏ thấy quê và xấu hổ, quay ngoắt bỏ đi, nước mắt cứ chảy dài xuống má. Nó thấy Thu bỏ đi, không còn gì thú vị nên định đánh bài chuồn. Bin thấy vậy kéo nó lại
_Hey Kim đợi đã, về nhanh thế em
_Này cậu nhiêu tuổi?
_17
_Thế sao cứ anh em ngọt xớt thế, nghe rợn hết tóc gáy
_Nhưng anh sinh trước em 1 tháng
_Sao biết
_Thích nhau thì phải biết về nhau chứ. - Bin lại cười, nụ cười thiên thần rạng rỡ
_Xin lỗi, tôi không có cảm xúc với nụ cười của cậu nên đừng nhăn nhở nữa - nó lạnh lùng
Bin đứng ngây ra. Chưa có ai dám chê nụ cười thiên thần này. Vậy mà, sao nhỏ dám.... Bin tức tối nhưng cũng cố dịu lại.
_Sao em lại không có cảm xúc trước nụ cười của anh nhỉ- Hắn ra vẻ thắc mắc
Nó nhăn mặt:
_Bảo đừng có kêu là em nữa cơ mà. Tôi có bạn trai rồi
_Ai? Đừng bảo với anh là thằng Mun gì đó nhớ - Bin hỏi, ánh mắt lộ rõ vẻ tinh quái
_Phải, thì sao? - nó khó chịu
Bin thản nhiên:
_Nhưng em đâu có yêu hắn
_Hả? Sao anh dám.... - nó trố mắt. Từ lúc nó và Mun "tình giả phim thật" đến nay chưa bị ai phát hiện vậy mà một tên nó vừa quen chưa đầy 1h đồng hồ lại phán ra câu xanh rờn đến thế hỏi sao nó không shock cơ chứ
_Trúng tim đen rồi hay sao mà lắp bắp thế - Bin đắc ý
_Nhưng sao anh biết? nó hỏi giọng vẫn chưa hết bất ngờ
Bin lại được phen khoái chí
_Thì tại trực giác đàn ông
_Cái gì? Anh bị điên à? - nó lại tròn xoe mắt lần nữa
_Oái anh đâu có điên, mà em chuyển tông nhanh thật, tưởng khó dụ ai ngờ mới một lúc đã gọi "anh" ngọt xớt rồi
Nó chợt giật mình nhớ lại mấy câu nói vừa nãy. Mặt đỏ lựng lên, tay bụp vô miệng một cái:
_Ơ chết, cái đó không tính. Tại... tại... tôi bất ngờ quá
Bin đắc ý:
_haizz đừng che giấu những gì mình muốn, anh đâu có cấm em gọi bằng "anh". Thỉnh thoảng nhầm thế này dễ bị loạn ngôn lắm đó
_Ê tôi bảo tại ngạc nhiên quá rồi mà, loạn ngôn cái đầu anh ý - nó bực mình hét lên rồi ngay lập tức bụp miệng lại "Chết cha"
_Đấy anh bảo mà, chuẩn bị loạn rồi đấy - Bin cười phá lên trêu chọc nó
_Anh.... Anh dám....- Nó tức tối mặt đỏ lựng xấu hổ nhưng lại đáng yêu kinh khủng
_Này lại còn chạy nữa à. Tôi mà bắt được thì anh tàn đời - Kim lại hét lên khi Bin đã chạy xa hàng km
Một lúc sau
_A, a đau. Đừng có đánh nữa mà, suốt từ nãy đến giờ rồi - Bin nhăn nhó xoa xoa cánh tay
_Ai bảo anh dám trêu tôi - nó đáp giọng vẫn chưa hả giận
_Thôi thế cũng đáng, được gọi bằng "anh" thế này sướng hết cả lỗ tai nhưng phải xưng "em" nữa chứ nhỉ - Bin khoái chí cười
_Em cái gì mà em? Lại còn sướng nữa à. Tôi cho anh sướng tiếp nhé? Nó lại giơ tay lên, ánh mắt hằm hè dọa nạt
_Thôi, thôi mà. Bin lùi lại, vẻ mặt van nài
Nó cũng chả thèm đánh nữa. Đánh hắn nó cũng sung sướng gì đâu, tay rát hết lên rồi. Mà công nhận sức chịu đựng của hắn cũng giỏi phết, chịu đòn mà không dám phản công gần nửa tiếng, không bầm dập thì cũng phải la oai oái. Thế mà hắn chỉ than vài câu, kể cũng tội tội.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, nó cùng Bin dạo bước trên con phố vắng. Im lặng. Đã gần 11h rồi, đường phố vắng vẻ chỉ còn lá cây xào xạc và những cơn gió se lạnh. Mua đông đến rồi sao? Nó thích cảm giác chớm đông này quá. Hai tay dang rộng, nó muốn ôm trọn cảm giác này: se se buốt buốt khiến cho người ta phải rùng mình nhưng lại vô cùng dễ chịu và thích thú.
_Lạnh à? Bin hơi nhíu mày trước cái rùng mình của nó
_Hơi hơi - nó mỉm cười đáp
_Nhưng anh không có áo khoác đâu - Bin thất vọng
_Không sao, đây đâu phải là phim Hàn Quốc - nó lại cười nụ cười rạng rỡ như mùa xuân hé mở
Bin ngây người ngắm nó. Đã lâu lắm rồi hắn không có cảm giác này. Kim thấy hơi ngại khi thấy Bin nhìn hòai không thôi. Nó sẵng giọng:
_Xinh lắm hay sao mà nhìn?
Bin sực tỉnh, hơi giật mình trước câu nói của nó:
_Anh đâu có nói em không xinh
Nó mỉm cười. Mái tóc đen dài xõa xuống che đi đôi má hồng hồng vì ngượng. Nó ngẫm nghĩ có lẽ hôm nay là ngày nó ngượng nhất trên đời. Cứ hễ hắn mở miệng ra là nó lại ngượng không thì lại xấu hổ hoặc tức giận. Bực mình thật, sao hắn lại có tuyệt chiêu trêu ghẹo nó vậy? Nhưng mà hôm nay nhờ hắn nó cũng được cười thoải mái và dường như nỗi đau trong nó cũng vơi bớt.
---
Bin nhìn đồng hồ rồi quay sang nó :
_Sắp 11 rưỡi rồi, để anh đưa em về
_Nhà tôi ở đâu anh cũng biết à?
_uh biết
Nó không hỏi "tại sao anh biết" nữa, chỉ là một cảm giác khá thú vị đang len lỏi trong tim và nó lại nhoẻn miệng cười. Nhưng điều đó chưa đủ để làm trái tim nó lành lại vết thương
Im lặng
---
"Hey Bin đứng lại". Từ một góc khuất 3 thằng du côn cầm gậy bước tới chặn đường chúng nó. Kim thấy khó chịu và tức giận khi bị làm phiền trong khoảnh khắc tuyệt vời. Nó lừ mắt với ba thằng kia. Thằng cầm đầu mắt lác đang hầm hè tiến sát Bin. Bin chỉ cười khẩy nhận ra người quen:
_Tưởng ai hóa ra Cường lác. Hôm trước tao mới chọc một mắt, hôm nay định xin chọc nốt cho đều hả?
_Để xem thằng nào hôm nay được "chọc" - thằng cầm đầu cũng tỏ vẻ giễu cợt. Chúng mày đâu lên đi chọc mù mắt nó cho tao
Bin nhìn nó cười bảo: "Đứng xa ra em, cẩn thận chúng nó chọc nhầm thì khổ"
_Vẫn còn giỡn được à. Kim này mà sợ đánh nhầm hay sao. Nó tức giận khi bị đánh giá thấp. Nó đã đai đen karate rồi đấy chứ. Nó nói tiếp, giọng chẳng mấy vui vẻ:
_ Hai thằng đằng sau tui xử cho còn cho anh xử thằng Cường lác
_Hả? đến lượt Bin shock
_Hả gì nữa, nhanh lên chúng nó đánh cho bây giờ
Nó nhanh nhẹn tung một cú đá trúng mặt thằng bên trái. Hắn loạng choạng ngã ra đất. Liên tiếp các cú đấm, hất hàm của nó được tung ra làm tên béo còn lại bầm dập. Béo thế này đánh vô bụng sướng hết cả tay. Rồi nó tung một cú đá quyết định vô mặt khiến béo ta lăn quay ra đất. Kim hí hửng quay sang Bin, tay giơ chữ V khoái chí. Bin thì chẳng phải nói, hắn là trùm đánh nhau rồi. Tuy vậy hắn luôn biết giữ mình, đánh trăm trận thì cả trăm trận hắn vẫn ung dung, nhà trường không biết, bố mẹ không hay. Và tất nhiên Bin vẫn là một hs ngoan hiền hết mức (_ _*)
Thằng Cường lác nằm bò ra đất mặt máy tím tái. Con mắt còn lại của hắn đang u lên một cục. Nó nhìn Bin cười. Bin cũng nháy mắt tinh nghịch với nó. Bỗng thằng béo lổm cổm bò dậy, cầm con dao đang tiến về phía nó. Bin hốt hoảng kêu lên:
_Kim, cẩn thận
Nó nhanh chóng quay lại nhưng trở tay không kịp. Nhanh như cắt, Bin túm lấy lưỡi dao đang chĩa trước ngực nó. Còn 5 phân, đây là lần thứ 2 nó thoát chết trong ngày. Nhưng ôi không, nó hốt hoảng khi nhìn bàn tay đẫm máu của Bin. Như sực tỉnh, nó đá vô ngực tên béo khiến hắn ngã nhào xuông đất. Con dao văng ra, máu đỏ tươi nhỏ giọt chảy xuống đường. Nó lại hốt hoảng. Phải làm thế nào đây? Tim nó đập loạn xạ như muốn rớt khỏi lồng ngực. "Á, máu, máu, phải làm sao đây?" Nó cuống hết cả lên, nó cảm giác chân tay lúc này thật thừa thãi mà chẳng biết làm gì. Bin vẫn đứng đấy, tay trái nắm chặt cổ tay phải để cho máu không chảy tiếp. Bin đau đớn nhưng vẫn gắng kiên cường trước nó:
_Bình tĩnh đi. Anh không sao?
Bình tĩnh, bình tĩnh làm sao được chứ. Trong lúc hoảng hốt, nó chỉ biết nắm lấy bàn tay lành lặn của hắn mà chạy. Đêm đông đen kịt không một vì sao, dưới bóng đèn đường mờ ảo, có hai bóng người đang đổ dài xuống đường. Chạy. Nó kéo Bin chạy mãi. Lạnh lẽo và ấm áp. Nó run rẩy. Bàn tay nó ươn ướt và lạnh giá trong khi tay hắn lại ấm áp đến lạ kì. Hắn đang bị thương mà sao tay vẫn ấm dữ vậy? Nó cảm thấy đỡ bình tĩnh hơn. Nhưng nó không kịp nghĩ nhiều khi thấy một chiếc taxi vụt qua. Nó gọi to:
_Taxi, Taxi
Kim dìu hắn lên xe:
_Cho tôi đến bệnh viện, nhanh lên
_Không đến bệnh viện
_Đến
_Không
_Đến
_Không
...
_Anh điên à, muốn chết sao? - nó tức giận
Khóe mội nhợt nhạt của Bin nhếch lên một nụ cười:
_Anh không thích mùi bệnh viện, khó chịu lắm
_Trời ạ. Thích chết hay thích khó chịu đây
_Thích chết- Bin vẫn nhăn nhở được
Nó lo lắng rầu rĩ rồi như sực tỉnh, Kim nói với bác tài
_Rẽ phải đi bác, cháu biết một phòng khám
_ 12h rồi, phòng khám nào mở cửa. Hắn lại cười nhạt
Nó thực sự như phát điên lên. Đến giờ này rồi sao hắn vẫn thản nhiên điên rồ đến thế. Hắn muốn chết thật sao? Nó nhìn thẳng vào mắt Bin đáp:
_Chắc chắn sẽ mở
Bin hơi sững người trước ánh mắt cương quyết của nó. Dường như có một sức mạnh vô hình khiến hắn bị hút theo. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, có chút xót xa, quan tâm và lo lắng. "Sao... sao mà giống Kún thế?" Bin cảm nhận được tim mình đang đập thình thịch. Đã lâu lắm rồi nó không thổn thức như vậy. "Vì Kim ư? Không, không phải. Chỉ là vì ánh mắt đó giống Kún thôi". Bin dần dần thiếp đi. Chỉ còn bờ vai bé nhỏ, chỉ còn ánh mắt quan tâm, chỉ còn con tim của ai đang đập loạn lên vì hắn.

6.30am Mun's house
_Này, này, t.y ơi dậy đi sao lại thế này? Thằng cha này ở đâu ra thế? Sao hắn lại ở đây? Sao t.y lại đi chung với hắn?...bla bla bla- Mun lay Kim dậy
_Gì đấy t.y, cho tui ngủ thêm lát nữa đi mà - nó lè nhè không muốn dậy
_Dậy, dậy mau. Không dậy là tui đập thằng đó đó - Mun chỉ tay về phía Bin
_Ơ chả liên quan. - ngủ tiếp
_ư....ư.... - Chắc do ồn quá, Bin từ từ tỉnh dậy. Mun thấy vậy càng lay dữ
_Nè thằng đó dậy rồi sao t.y vẫn chưa dậy. Dậy, dậy đi mà, pleaze...
Mặc kệ Mun dùng mọi tuyệt chiêu, nó vẫn ngủ say như chết (ặc ặc)
_Thôi kệ t.y muốn ngủ đến bao giờ thì ngủ, oải quá rồi - Mun ngán ngẩm nhìn nó bất lực
Bin đã tỉnh một lúc, quan sát đủ mọi màn tra tấn mà vẫn không thấy nó tỉnh bèn buông một câu xanh rờn:
_Bộ thích ngủ cạnh anh lắm hả cưng?
1,2,3 "what???". Nó vùng dậy, mắt mở tròn xoe, mồm há hốc cũng chả kém phần. Liếc thấy Bin cười khúc khích, nó mới biết mình vừa bị chơi một vố. Nó tức giận lấy cái gối quất vô Bin thật lực
_Bộ thích giỡn lắm sao? Bốp, bốp, bốp
_hey, anh đang bệnh đó nha, mà anh bệnh vì em đó. Đừng có oánh nữa mà- Bin lấy tay che che đầu, miệng không ngừng xin tha
Kim thấy vẻ mặt tội nghiệp của Bin cũng thương tình không oánh nữa. Tuy vậy nó vẫn liếc xéo hắn dọa nạt:
_Lần sau dám lừa tôi nữa thì chết chắc đó.
Nói rồi nó nhảy xuống giường định đi về nhà. Chỉ vì Bin mà nó phải ở đây, lại còn phải canh hắn ngủ nữa chứ, gần sáng mới được chợp mắt. Thế nên hôm nay nó mới thích ngủ nướng như vầy chứ. Mới lết thân ra ngoài cửa thì Mun đã gọi nó lại:
_Nè sao t.y đưa thằng cha này tới nhà tui vậy? - Mun chỉ tay vô Bin
_Vì nhà t.y là phòng khám mà
_Thế sao t.y gặp hắn mà hắn lại bị thương zậy?
_Dài dòng lắm, tui phải về đây, không kể đâu - nó cằn nhằn
_Thôi, thôi mờ t.y nói đi - Mun năn nỉ
Nó đến chịu với cái kiểu mè nheo này của Mun. Chưa bao giờ nó thoát cả và hôm nay cũng thế. Nó tuôn một lèo tất tần tật chuyện hôm qua.
_Đó đó, hiểu chưa mỏi mồm quớ - nó xoa xoa cái miệng
Mun đứng ngẩn tò te một lúc rồi mới mở mồm:
_Bộ t.y thích hắn rồi hử?
_Ai bảo thế? Tôi chưa có điên àz - Kim quạu lên
_Thật không?
_Thật- nó gật gật cái đầu
_Không - Bin xen vô. Hắn đã ra ngoài từ nãy và nghe hết câu chuyện
_Anh ở đâu xen vô đó. Tôi nói thích anh hổi nào? Nó tức tối hỏi, cái mặt xị xuống nhưng đáng yêu kinh khủng
_Chưa thích rồi sẽ thích - Bin mỉm cười. Từ tối qua đến giờ hắn không biết đã cười bao lần rồiVà tất nhiên người khiến Bin cười không ai khác ngoài nó
_Xí, ai thèm - nó bĩu môi rồi lôi Mun đi mất.
Một cảm giác khó chịu trong tim. Kim cũng nắm tay thằng con trai khác chứ không riêng gì hắn. Bực mình, khó chịu, hắn nhìn theo dáng nó phía trước mà nhủ thầm "nhất định em phải thích anh, không được nắm tay ai khác ngoài anh, không được cười với ai khác ngoài anh, không được yêu ai khác ngoài anh vì...vì... đó là sự trả thù đau đớn nhất dành cho hắn"
---
7.12am, Green Street
_Hey t.y ơi nhanh lên đi, sắp muộn rồi. Sao hôm nay t.y chậm như rùa bò thế? Thui cả tôi rồi - nó dài giọng trước vẻ mặt đau khổ của Mun
_Đừng... đừng... có nói nữa- Mun khó nhọc đáp- Mọi hôm đèo t.y đã nặng chết khiếp rồi, hôm...hôm nay lại đến... đến "con nhợn" này... chậm như rùa bò còn... còn nhanh chán No

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết