Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

Nó sững người. Đây là lần thứ 2 nó nghe câu này và cũng tại canteen này. Lần trước là Bun còn lần này là ai đây? Từ từ quay đầu lại, Kim sững người khi nhận ra câu nói đó là của thằng bạn thân nhất - chính là Mun.
_Sao... sao t.y lại ở đây? - nó lắp bắp
_Tại sao tôi không được ở đây? Bà đụng vô Liên, làm đổ hết sữa lên người cô ấy lại còn mắng người ta là sao? Tôi không hiểu bà dạo ngày thế nào nữa - Mun nhìn nó ánh mắt lạnh lùng băng giá
Cái gì thế này? Nó có thể tin vào đôi mắt mình nữa không? Mun - t.y của nó sao lại trở nên như vậy? Tất cả sữa này, bánh này nó đều mua cho Mun mà. Nó tức giận cũng là vì Mun. Tại sao Mun đối xử với nó như vậy? Nó đã làm sai gì chăng
_Nhưng chính cô ta ngán chân tôi mà - nó cố vớt vát lần cuồi. Có lẽ đây là tia hy vọng cuối cùng
_Ai nhìn thấy nào? Bà có thể nhìn thấy chân cô ấy sao còn vấp té? làm sao cô ấy biết mình sẽ làm ngã bà mà rụt chân vào. Chính bà có lỗi đấy - Mun nổi khùng
Nó chết đứng, đôi mắt to tròn, đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên cũng không một giọt lệ. Nó nhìn sang cô gái bên canh - người đã làm nó ngã. Khuôn mặt trái xoan, mái tóc xoăn nhẹ, đôi gò má cao cao , đôi mắt đen đầy ẩn ý và vẻ giễu cợt. "Trông cô ta quen quen"- Kim thoáng sững người rồi giật mình nhớ ra. Đó chính là Liên - con nhỏ đã làm Mun của nó điêu đứng. Vậy là nó đã hiểu lý do rồi
_Vì tình quên bạn sao? - nó hỏi ánh mắt đen láy chứa đầy mỉa mai
Mun thoáng giật mình nhưng cũng nhếch môi đáp lại
_Chúng ta giống nhau cả mà
Câu nói ấy làm nó đờ người. Phải rồi nó cũng đâu hơn gì, vì Bun, vì Bin mà nó quên mất người bạn thân chí cốt. Nhưng liệu Mun có cần khắt khe vậy không? Nó lí nhí
_Xin lỗi
_Muộn rồi - giọng nói lạnh lùng, khô khốc khiến nó rơi hoàn toàn vào tuyệt vọng
_Tôi không muốn có bất cứ quan hệ nào với cậu nữa. Chúng mình đi thôi Liên - nói rồi Mun kéo cô gái ấy đi, đi khỏi thế giới của nó, mãi mãi....
_Thế là hết - nó nói giọng hụt hẫng nhưng rất lạnh lùng
Tình bạn suốt 12 năm tưởng chừng không thể bị đốn ngã lại kết thúc, chỉ trong 1 câu nói, chóng vánh, hụt hẫng nhưng tuyệt nhiên không một giọt lệ, không một lời níu kéo, không một chút luyến tiếc. Chỉ có hai bóng dáng đang quay lưng về nhau, tách rời, riêng biệt không bao giờ trùng lặp nữa
#Sân thượng
Kim bùng tiết. Cũng phải thôi, tâm trí đâu mà học nổi. Gió lạnh thồi vào tâm hồn trống rỗng, buồn. Bây giờ nó mới khẳng định được Mun đã thật sự xa rời nó. Nó những tưởng nếu Mun rời xa thì nó sẽ chết mất bởi nó chẳng còn gì cả. Vậy mà, nó không đau, không khóc, chỉ buồn và muốn yên tĩnh. Tình bạn suốt bao năm tan vỡ không phải tại Mun mà tại nó. Nó cần Mun nhưng lại không hề quan tâm đến như một điều tất nhiên "Mun luôn luôn cạnh nó". Nó thấy mình luôn bị tổn thương và rồi nó trở nên ích kỷ với thằng bạn thân nhất. Nó bắt Mun đèo đi học, chở đi chơi, bắt Mun chép bài hộ những lúc lười, bắt Mun chạy xuống canteen mua kẹo trong giờ 5'... Càng nghĩ nó càng thấy mình thật tệ, chỉ muốn nhận mà không muốn cho đi bất cứ thứ gì. Rồi rồi Mun ra đi, lần đầu tiên nó nhận ra rằng nó đã làm đau người khác.
"Mun à, tôi xin lỗi" - nó cất tiếng, lạc giọng trong sự tái tê
---
Tít! Tít! Tiếng di động vang lên, nó có tin nhắn. Một số lạ
"Người em cần đã tới. Mở cửa đi cô bé"
Nó ngẫm nghĩ xem chủ nhân tin nhắn này là ai. "Người em cần đã tới" mình thì cần ai nhỉ? Chẳng lẽ lại là hắn... một tia chớp rạch ngang qua mắt nó, nhưng hắn đang liệt giường mà vả lại hắn cũng đâu có số nó, có vẻ không khả thi lắm. Nó lại ỉu xìu chui vào trong chăn
Tít! Tít! Lại tin nhắn
"Nhanh lên cưng, ngoài này lắm muỗi quá"
Nó ngớ người, hình như hắn ta đang ngoài cửa, vậy sao không gõ, bày đặt tin nhắn làm chi? Nhưng nếu không ngoài cửa sao lại bảo mở???
Có cái gì đó bất ổn, nhưng với máu liều nó vẫn dò dẫm ra xem sao.
"Cạch! Cánh cửa mở ra"
Không có ai cả. "Đùa kiểu gì zậy?" - nó tức tối
"Hi! em"
"Á! Ma, trời ơi cứu con"
Nó nhảy dựng lên, la lối om sòm khi trước mặt là một con ma máu me đầy mồm.
"Tôi đâu có cần ma, tha cho tôi đi mà"
Nó rúm ró vào một góc, tay chắp chắp lạy lạy khi con ma ngày càng tiến sát. Mồ hôi túa ra như tắm, chân tay run lẩy bẩy, nó ước gì mình có đủ sức để ba chân bốn cẳng chạy. Nhưng mà sao càng ngày càng gần vậy? Mặt nó và mặt ma chỉ còn 5 phân. Nó chợt nhận ra đôi mắt nâu trầm ngơ ngác, cái mũi dọc dừa cao cao, nước da trắng như trứng gà bóc. Con ma này trông quen quen...Nhưng nó đâu kịp nghĩ nhiều
Và bây giờ 5 phân không còn là ngắn nữa mà đó đã trở thành khoảng cách trong mơ khi ma và nó môi chạm môi. Một nụ hôn bất ngờ khiến nó không kịp động thủ. Ma hôn nó. Không dám thở, không dám động đậy, không dám tin vào mắt mình nữa, nó chỉ biết run rẩy trong nụ hôn ngọt ngào kia. Ngọt ngào ư? Nó không hiểu mình đang nghĩ cái quái gì nữa. Nhưng đúng mà, môi ma ngọt thật. Ngọt theo nghĩa đen ấy. Ngọt như siro và có vị dâu nữa. Nó thấy thích thú với đôi môi này, ướt át, ngọt ngào, đê mê và cháy bỏng. Con ma vòng tay qua eo nó. Bất giác, nó cảm nhận được và... ôm lại hắn. Trời ơi nó không hiểu mình lấy đâu ra dũng cảm như vậy, lý trí này đã bị lấp hết, linh hồn này đã bị hớp sạch. Chỉ còn ngọt ngào chứa chan. Và nó chủ động hôn lại, thích thú và nồng nhiệt. Thời gian như ngưng lại, không gian như lặng im, chỉ còn hai bóng dáng đổ xuống hiên nhà dưới ánh trăng huyền ảo...
Nhịp tim nó chết lặng trong khoảnh khắc ấy. Rồi từ từ con ma buông nó ra. 2'không ngắn cũng không dài nhưng đủ để nó trải qua mọi cảm xúc từ sợ hãi đến đê mê, từ run như cày sấy đến dũng cảm lạ thường và đặc biệt là cảm giác đó lâng lâng như lạc trên chín tầng mây. Nhưng rồi tất cả kết thúc.
_Anh yêu em - giọng nói ấm áp thoảng qua tai nó
_Hả
Nó trợn tròn mắt, người lại run lẩy bẩy. Một cơn gió lạnh thổi qua khiến nó rùng mình, dựng hết tóc gáy.
_AAAAAAAAAAA - lấy hết sức lực còn lại nó đẩy mạnh con ma kia
Đôi mắt nó nhắm chặt vào không dám nhìn tiếp. Con ma song xoài dưới đất, vẻ mặt đau đớn. Ánh đèn trong nhà mập mờ chiếu lên người hắn. Con ma lổm cổm bò dậy, tiến nhanh về chỗ nó
_Anh đâu phải ma mà em sợ thế? - giọng hắn tức tối
Nó ngớ người
_Không...không phải ma thì... là gì? - giọng nó đứt quãng run rẩy
_Em không nhận ra anh thật à? Mở mắt to ra mà nhìn. Anh là Bin
_Bin?
Nó đơ người. Bin, Bin, Bin... "Bin là thằng nào?"
_AAAAAAA - nó hét lên tay chân luống cuống chỉ vô mặt Bin
Chỉ biết nói thế thôi. Nó không thốt được lời nào nữa. Bao nhiêu điều muốn nói cứ mắc hết ở cổ họng. Đến khi Bin lên tiếng nó mới bập bẹ được vài chữ
_Em không sao chứ?
_Anh, anh là Bin thật sao?
_Uh thật
_AAAAAA - nó lại hét
_Sao anh lừa em chứ, có biết em sợ sắp chết rồi không? Nó nấc lên từng tiếng, đôi mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không một lệ.
Bin tiến sát tới chỗ nó. Ánh mắt hắn đầy vẻ quan tâm và lo lắng
_Em sợ vậy sao? Anh xin lỗi
Như chỉ đợi vậy, nó choàng dậy ôm chặt lấy Bin. Cả người nó vẫn run rẩy, trái tim bé nhỏ đập loạn nhịp
_Anh xin lỗi, xin lỗi mà - Bin xót xa
Nó im lặng không nói lời nào, chỉ có vòng tay vẫn xiết chặt. Được một lúc, Kim mới rụt rẻ nói
_Đừng dọa em như thế nữa nhé, sợ lắm
Bin ngập ngừng
_uh, uh nhưng, nhưng mà...
_Nhưng sao?
Nó rùng mình chẳng lẽ Bin vẫn muốn dọa nó nữa? Ôi nếu vậy chắc nó chết thật chứ không phải suýt nữa
_Nhưng anh giống ma thế sao?
Nó buông thõng 2 tay, trố mắt nhìn Bin
_Thế anh muốn giống gì?
_Không chỉ là chúng nó bảo anh đẹp trai lắm, mỗi em bảo giống ma - Bin gãi tai
_Bình thường thì còn gọi là đẹp chứ thế này đòi đẹp với ai? Về soi gương lại đi - nó bức xúc
Bin vẫn ngây người trước những câu nói kì quặc của nó. "Chẳng lẽ hôm nay mình giống ma thật" - hắn ngẫm nghĩ
_Thế cho anh mượn cái gương đi - hắn thành thật
Nó nhìn Bin ngây ngô nên cũng tỏ ra ngờ ngợ "Chẳng lẽ Bin không biết mình giống ma thật sao?"
_Vào nhà đã - giọng nó mệt mỏi
Kim đứng dậy nhưng đôi chân nó vẫn run rẩy không đứng vững. Thật sự hôm nay là ngày nó sợ nhất trên đời. Cảm giác vừa hôn một con ma vẫn khiến nó rùng mình dựng tóc gáy. Kim loạng choạng ngã vào Bin. Thấy nó vẫn còn hãi Bin liền bế thốc nó lên. Kim không phản kháng, nó dụi đầu vào ngực Bin, mệt nhọc. Hơi ấm tỏa ra từ người hắn khiến nó bình tâm hơn.
Bước vào nhà, ánh đèn sáng khiến nó nhìn rõ gương mặt Bin hơn. "Vẫn rợn rợn thì phải" - nó nghĩ vậy nhưng nó biết đấy chỉ là vẽ.
_Nè - nó đưa cho Bin chiếc gương
Bin nhìn thấy bộ dạng mình cũng tá hỏa. Hắn bực mình nghĩ ngợi một lúc và cũng nghĩ ra căn nguyên mọi vấn đề
_Sorry, chắc tại con em anh nó vẽ bậy
_Em anh tài thật đấy - nó vẫn sợ nhưng giọng có chút châm biếm
_Tất nhiên, em anh không tài làm sao khiến em suýt rụng tim - hắn gian xảo cười
Nó tức tối cúi gằm mặt xuống không nói được lời gì. Bây giờ có mở miệng thì tích sự gì chứ? Ai bảo nó sợ ma đến vậy
Nhìn bộ dạng tội nghiệp của Kim, Bin mỉm cười ôm nó vào lòng
_Được rồi anh xin lỗi thay em anh nhé.
Kim không đáp chỉ dụi đầu vào ngực Bin. Nó thích cảm giác này, ấm áp, bình yên đến lạ
_Nhưng có khi anh phải cảm ơn em anh ấy nhỉ. Nhờ nó anh mới được nghe tiếng "em" ngọt xớt thế này lại còn được ôm và hôn nữa chứ - Bin thích thú
_Thế thì về nhà mà cảm ơn đi nhé! - nó lại tức đẩy Bin ra
Hắn thích chọc nó thế đấy và mỗi lần như vậy nó lại tức lộn ruột hoặc xấu hổ ngượng ngùng, ôi thật là đáng yêu kinh khủng. Nhất là cái má cứ đỏ hồng lên nhìn chỉ muốn véo thôi.
_Đùa tý thôi mà lại giận rồi - Bin kéo nó sát vào người
_Anh có biết mỗi anh là khiến em tức điên lên không hả
_Ồ quả là đặc ân, vậy thì càng nên tận dụng chứ nhỉ - hắn tủm tỉm
Kim tức đến nỗi mặt đỏ lựng, mắt cũng hoe hoe đỏ
_Em sắp khóc hả
_Không. Em không khóc lâu rồi
_Lâu là bao lâu?
_Từ khi 5 tuổi - nó bình thản
_Hả? đến anh cũng không kiềm chế nổi đến mức đó đâu - Bin hỏi ánh mắt quan tâm
_Em không kiềm chế, chỉ là hết nước mắt rồi thôi - nó quay mặt đi
Lần này nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt hắn.
_Không có ai hết nước mắt cả, vậy những lúc đau khổ em làm thế nào?
_Uống rượu
Bin nhớ lại lần đầu hắn tiếp xúc với nó, hình như cũng có men rượu
_Nghe anh, đừng uống nữa nhé - giọng hắn nghẹn ngào
_Thế em phải làm sao? Em không muốn khóc, em phải mạnh mẽ để sống - nó như phát điên mất, ánh mắt long lanh bất lực, những giọt nước mắt chỉ trực trào ra nhưng vẫn không thể rớt
_KHÓC! Em đừng chịu đựng một mình nữa, có anh rồi, anh sẽ mạnh mẽ thay em. Hãy khóc những lúc em đau, những lúc em buồn, em vui. Anh sẽ bên cạnh sẽ lau những giọt nước mắt này - giọng hắn như lạc đi
Nó dụi đầu vào ngực hắn. Khóc. Những giọt nước đầu tiên sau hơn 10 năm trời. Chưa ai làm nó rơi lệ từ ngày bố mẹ nó chia tay và giờ Bin đã làm được. Nó khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc. Nước mắt tuôn ra, thấm đẫm áo hắn. Bao nỗi uất ức bấy lâu nay như được trút bỏ hết. Và nó càng khóc to hơn, khóc đến khi nấc nghẹn.
Bin ôm nó chặt thật chặt tưởng chường như nếu hắn buông tay, nó sẽ khụy ngã và không thể đứng dậy nổi. "Phải rồi, hãy khóc những lúc em muốn, anh sẽ luôn bên em" - hắn thì thầm vào tai nó, nhẹ nhàng ấm áp khiến con tim ai kia đập rộn ràng
Những giọt nước mắt vẫn rơi nhưng rơi trong niềm vui, trong hạnh phúc. Nó ngẩn đầu lên, đặt vào môi hắn, một nụ hồn. Nhẹ nhàng, sướt mướt nhưng vẫn ngọt ngào và đê mê. Hắn hơi bất ngờ về nụ hôn ấy. Hạnh phúc ngọt ngào vậy sao? Hắn đã tìm được rồi, thực sự tìm được chứ không phải mải mê đuổi theo bóng hình ai nữa
_Em cũng yêu anh - nó thì thầm bên hắn, mơn man dịu dàng như lời thì thầm của gió
_Nói lại đi được không? Bin không dám tin vào tai mình nữa. Tim hắn dường như vỡ òa trong niềm vui sướng. Ánh mắt nâu không còn trầm mà long lanh, hạnh phúc
_Em yêu anh, Em yêu anh, Em yêu anh, Em yêu anh... giọng nó vỡ òa trong niềm yêu thương ấy. Yêu và được yêu...nó không biết dùng từ nào để diễn tả nữa. Ước gì thời gian dừng lại để giây phút này là mãi mãi
... khóc 2

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết