Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

Sân bay ngày hè nóng nực. Nó cứ ngoái cổ trông ra ngoài trong khi những người đã hẹn đều có mặt rồi
_Đợi thằng Bin hả? - Mun hỏi nó
_Đâu có - nó cãi bay cãi biến
_Lại còn không cái gì?
Nó im bặt và lẳng lặng quay đi. Quả thật người nó đợi là hắn. Hắn không hứa sẽ đến và nó cũng đâu mời hắn đến. Hắn chỉ bảo đợi thôi. Nhưng ra sân bay một lát cũng không được hả? - nó ấm ức lắm
Theo kinh nghiệm đã xem nhiều phim thần tượng, các chàng thường trốn sau cột để "rình" người yêu. Nó cũng đã lục soát hết mà vẫn không thấy tung tích
---
Bin's house
_Bin à, hôm nay Kim đi đấy - Kún bước vào phòng hắn nhắc
_Anh biết chứ - hắn thản nhiên
_Thế anh không buồn cũng không ra sân bay hả. Cứ chơi hoài vậy?
_Anh đã nói mình sẽ đợi cô ấy
_Mình đợi chắc gì người ta đợi. Đừng để cơ hội trôi qua mới hối hận - Kún gần như hét lên
_Kún à, em bình tĩnh đi
_Em xin lỗi. Chỉ là em, em...
_Anh xin lỗi mới đúng. Anh không thể đáp lại tình cảm của em được
_Vậy thì anh phải theo đuổi hạnh phúc của mình chứ. Đừng như em năm xưa. Ngày ấy em đã yêu anh mà không hề biết. Bây giờ muốn quay lại cũng không thể được nữa rồi - giọng nói nghẹn ngào chua xót
_Tất nhiên rồi. Anh sẽ đợi nhưng không đợi trong im lặng được
Nói rồi Bin chìa ra chiếc vé máy bay với nụ cười tinh quái
_Mai anh bay
_Thật không? - Kún ngạc nhiên, đôi mắt mở to có chút đau đớn
_uh
_Phải rồi, sang đấy cùng cô ấy. Hai người sẽ hạnh phúc thôi - Kún nghẹn ngào
Nhìn thấy những giọt nước mắt long lanh rơi, lòng hắn chua xót
_Anh xin lỗi
_Chúng mình có thể là bạn không? Kún lau vội những giọt nước mắt trên khóe mi
_Bạn à? Được chứ - hắn mỉm cười
_Nhưng Kim vẫn còn giận anh lắm đấy
_Không phải giận mà là hận thì đúng hơn
_Vậy anh định làm gì khi sang Mỹ? chẳng lẽ đứng ngắm Kim à
_Cũng thú vị đấy nhưng anh đâu phải thằng ngốc chứ
California - Mỹ
_Kim ơi, có kết quả thi cuối kì rồi đấy - Katty gọi nó
_Thế à, cậu xem chưa?
_Rồi. Chúng mình đồng hạng
_Hạng mấy
_Hạng 4
_yeh, thế là hơn kì trước rồi. Mỗi kì tiến 2 bậc thì đến cuối năm sau chúng ta sẽ hạng nhất đó
_Được không vậy? Mấy đứa ở trên học trâu lắm!
_Không có gì là không thể
Kim đã sống ở đây 2 năm. Việc học và làm khiến quỹ thời gian của nó ngày càng eo hẹp. Cuộc sống nhanh chóng cuốn trôi nó đi khỏi mớ suy nghĩ lộn xộn. Kim cười nhiều hơn, nụ cười đẹp như mùa xuân hé mở giữa nước Mỹ giá lạnh. Những vết thương từ đấy đã từ từ lành lại, chỉ còn là kỉ niệm, buồn có vui có. Nó đã cất được Bun vào góc nhỏ trong trái tim mình. Nhưng còn hắn, có lẽ hắn trong tim nó cũng bướng bỉnh như hắn ngoài đời, mãi vẫn không thể dịu bớt. Kim nhận ra rằng thời gian là món quà mà thượng đế ban cho con người để làm lành các vết thương nhưng thời gian không thể xóa nhòa tình yêu của nó. Nó vẫn yêu Bin và hận hắn cũng là đều tất lẽ
_Kim ơi, tối thứ 7 cậu rảnh không? Mình muốn mời cậu đi xem phim - Peter hỏi
Đây là anh chàng đã theo đuổi nó suốt gần một năm nay. Người đời thường bảo tình yêu ở các nước phương tây thoáng lắm, yêu vài tháng là bỏ. Ấy vậy mà chàng này lại chăm chỉ suốt . Kim đâm ngại nhưng nó cũng rút kinh nghiệm từ chàng trai nhảy lầu nên đã khéo léo từ trối những lần trước. Nhưng rồi chàng bảo sẽ đợi nó, đợi đến khi nào nó chấp nhận mới thôi". "Ôi, lại là đợi sao!" - Kim ngán ngẩm lắc đầu.
Nó cũng đang đợi đây, đợi ai đó có thể mở được trái tim này
...
9h tối Kim trở về phòng trọ và nhanh chóng bật máy tính
Kim.kim.kim is now online
Có hai nick đang sáng đó là của Mun và "bạch mã hoàng tử". Kim đã trò chuyện khá nhiều với "thằng nhóc 3t" ấy. Khoảng cách giữa nó và hắn ngày càng gần gũi. Nhiều lúc Kim tưởng chừng đã "cảm" hắn rồi nhưng lại lắc đầu nguây nguẩy. "Mặt mũi còn chưa biết. Tên tuổi không hay. Yêu sao đây? Mình không muốn một cuộc tình ảo. Tình thật còn chưa xong nữa là..."
Kim vs Mun
"Hi bà"
"Hi ông"
"Chào kiểu gì vậy. Bựa thế"
"Chính ông chào trước lại còn nói người ta"
"Bà phải linh hoạt lên chứ, học thiết kế thời trang mà thế à"
"Xí, chả liên quan"
"Sắp hè rồi có định về VN chơi không?"
"Ông cho tiền máy bay rồi tôi về"
"Thế mà cũng nói"
"Nói chứ sao không"
Kim vs bạch mã hoàng tử
"Hi em"
"Hi anh"
"Lãng xẹt vậy em"
"Trời ơi em vừa được thằng bạn khen câu chào của mình "bựa" đấy. Giờ còn anh nữa à. Chính anh chào em trước lại còn"
"Ơ anh xin lỗi, biết thế anh sẽ khen em chào hay "
"Biết trước đất nước đã giàu"
Kim chợt giật mình nhớ ra câu nói ấy. Chính hắn đã nói với nó mấy hôm trước khi đi "Ôi sao lại nhớ đến hắn thế này, Kim ơi là Kim" - nó bực vs chính mình
"Nước mình giờ giàu lắm, em cứ về thì biết"
"Nói thế tức anh bảo mình biết trước rồi mà còn thích nói xỏ em chứ gì"
"Đâu dám, anh nói thật mà. Hè em về VN không?"
"Anh cho tiền thì em về"
"Em về rồi cưới anh thì anh cho liền. Anh đủ tuổi cười vợ rồi đấy "
"Trời ạ. Anh còn nói thế thì em nghỉ chơi luôn đấy"
"Ơ anh xin lỗi. Đừng nghỉ chơi, tội anh lắm L"
"Xí. Có khi em lấy chồng nước ngoài cũng nên "
"Sao lại thế???"
"Cái anh Peter ấy lại mời em đi xem phim đấy"
"Thế em nhận lời rồi à?"
"Chưa nhưng cũng nên suy nghĩ chứ nhỉ"
"Anh cấm đó, em là vợ anh mà"
"Vợ cái gì. Em thù anh luôn giờ"
"Thù cũng được, nhưng hôm nay anh phải nói, anh thích em"
Nó đơ người
"Buzz"
"Sao không nói gì thế?"
"Nếu cần anh lặp lại cho nghe"
"anh thích em"
"anh thích em"
"anh thích em"
"anh thích em"
...
Hắn xì pam một hàng dài dằng dặc và chốt hạ một câu
"Nếu em mà lấy thằng Peter đó anh sang tận Mỹ bắt em về đấy"
Kim vẫn choáng nặng
...
Hằng ngày, nó vẫn đến trường nhưng guồng quay nước Mỹ có vẻ vô dụng với nó rồi thì phải. Nó hay thẩn thơ hơn. Thẩn thơ nghĩ về hắn và về chàng bạch mã hoàng tử. "Đến phát điên vì hai người này mất" - Kim nhủ thầm. Tất nhiên, nó không thể để đầu mình điên thêm nữa và từ chối thẳng thừng Peter. Nó muốn cả hai chỉ là bạn. Peter thất vọng không nói gì, chỉ lẳng lặng bỏ đi. Nhưng một lần nữa, nó không thể lường trước hậu quả. Shara - cô bạn thầm yêu trộm nhớ Peter đã quyết không đội trời chung với nó. Nó đã làm người tình trong mộng của cô ta tổn thương
...
8.30pm
Kim đi bộ từ chỗ làm thêm về nhà
Một chiếc ô tô bám theo nó
Ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào gương mặt
Kim giật mình che tay
Chiếc xe như một hung thần
Lao thẳng tới nó
Nó đứng như trời chồng không nhúc nhích
Bỗng một bàn tay kéo giật nó lại
Chiếc xe mất hút trong đêm
_Kim, em sao không? - một giọng nói quen thuộc đầy lo lắng
Nó từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy đầy sững sờ. Trái tim bé nhỏ như ngừng đập. Bin, sao hắn lại ở đây, sao hắn lại cứu nó một lần nữa.
_Em sống kiểu gì mà để người ta ám sát thế - hắn tức giận quát
Những giọt nước mắt long lanh chảy dài xuống gò má ửng hồng. Nó khóc, khóc nức nở sau hai năm gặp lại hắn. Nhớ nhung, hờn dỗi, tình yêu thù hận tất cả như trỗi dậy, quay vòng
_Anh xin lỗi, Kim anh anh
Bin lúng túng khi nhìn những giọt lệ rơi. Kim rất ít nước mắt mà. Sao nó khóc? Tại vì gặp được hắn sao?
Bin ôm chặt nó vào lòng. Cảm giác bình yên đến lạ. Trong vòng tay hắn nó luôn có cảm giác này. Ước gì không bao giờ hắn buông ra nữa... Nhưng mà chính nó đẩy hắn ra đấy chứ
Thật là, nó loạn hết rồi
_Kim, cho anh một cơ hội được không? - Bin nhẹ nhàng nói bên tai nó
Kim giật mình nhớ lại ngày xưa. Yêu thương, phản bội, lừa dối
_Không, không được - nó vùng ra bỏ chạy
Bin đuổi theo những bước chân chạy trốn tránh
Nó chạy về nhà đóng sầm cửa lại. Bin đập mạnh vô cửa lại
_Kim, mở cửa ra đi, anh xin em đấy
Nó vọng ra
_Sao anh sang đây, anh về đi
_Anh đợi hết nổi rồi
Kim nhếch mép cười khẩy
_Tôi tưởng anh bảo đợi bao lâu cũng được
_Hãy để anh mang lại cho em hạnh phúc - giọng van nài khẩn thiết
_Anh đã lừa tôi, tôi không yêu anh nữa. Tôi quên anh rồi
Nó gần như thét lên trong câu nói ấy
_Em nói dối, em còn yêu anh. Nếu em cứ thế này, cả hai ta đều đau khổ thôi
_Không, tôi yêu người khác rồi - nó lắc đầu nguầy nguậy
_Em yêu ai?
_Bạch mã hoàng tử
Kim giật mình khi nhắc đến câu nói ấy. Trời ạ, nó cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa
_Đừng có nói điều em không muốn
_Tôi, tôi - nó ấp úng
_Em suy nghĩ kĩ đi. Tuần sau hãy trả lời anh
Bin nói rồi bỏ đi trong đêm tối. Lạnh, đau cái cảm giác nó ghét nhất lại ùa về trong tâm trí.
Khóc, nó dựa vào cánh cửa khóc nức nở. Nước mắt chảy nhưng máu cũng rơi - Máu của con tim chằng chịt vết sẹo tưởng chừng đã lành lặn
...
Nóng

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết