Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

7.12am, Green Street
_Hey t.y ơi nhanh lên đi, sắp muộn rồi. Sao hôm nay t.y chậm như rùa bò thế? Thui cả tôi rồi - nó dài giọng trước vẻ mặt đau khổ của Mun
_Đừng... đừng... có nói nữa- Mun khó nhọc đáp- Mọi hôm đèo t.y đã nặng chết khiếp rồi, hôm...hôm nay lại đến... đến "con nhợn" này... chậm như rùa bò còn... còn nhanh chán
Thấy vẻ mặt tội nghiệp của Mun, nó cũng đạp chậm lại, không trêu nữa. Ngó thấy Bin ngồi đằng sau đang chén bánh mỳ ngon lành nó tức lộn ruột, Sao hắn giàu thế mà không kêu người tới đón, bày đặt kêu "đi chung cho nó vui" (Ặc, vui cái con khỉ). Thế mà không hiểu sao, nó vẫn gật đầu cái rụp. Trời ơi giờ nghĩ lại nó thấy mình ngu quá, hối cũng chả kịp nữa rồi chỉ tội Mun - t.y của nó phải ì ạch đèo "nhợn". Hỏi không ức sao được. Lại còn cái bánh mỳ nữa. Nó nhìn mà thêm tức. Chuyện là nó mới mua cái bánh chưa kịp ăn đã được Bin dụ "Con gái ăn nhiều bếu đó, để anh giải quyết hộ cho" rồi giật không thương tiếc. Nó chưa kịp phản ứng thì cái bánh đã được hắn ngoạm một miếng. Ôi tiếc đứt ruột 10k ăn sáng của nó. Người đâu mà duyên thế không biết.
Tùng! Tùng! Tùng! Trong khi nó chưa kịp nuốt trôi cục tức này thì một cục tức khác đã xuất hiện. "Trời ơi là trời, vào trường kiểu gì bây giờ? Huhu" nó than ngắn thở dài với Mun. Mun cũng nhìn nó tiu nghỉu. Nó chán nản quay ra đằng sau, ngay lập tức cái mặt Bin ăn bánh mỳ lù lù xuất hiện. Như vớ được chỗ trút giận nó giật phăng cái bánh mỳ hắn đang gặm dở, quát lên:
_Mấy giờ rồi mà còn ăn, anh có biết vì anh mà tôi vs Mun đi muộn rồi không? Lần đầu đấy
Đáp lại vẻ mặt tức giận của nó, Bin vẫn bình thản nói:
_Đừng có nhăn nhó thế, mau già lắm đó
_Anh anh phải làm tôi tức thế nào mới hả dạ hả? - Nó ức chế muốn điên lên, mặt phừng phừng đỏ lựng chỉ thiếu đường nắm tóc hắn mà giựt
Bin thấy vẻ mặt tức giận của nó cũng không dám trêu nữa
_Thôi anh xin lỗi nếu có làm em khó chịu, anh giúp em vào trường coi như chuộc lỗi nhé - hắn nhăn răng cười
Nó nghe hơi shock, không còn tức giận mà ngạc nhiên, nghi ngờ
_Anh thì có chiêu gì mà giúp? Đừng có mà ba cái miếng mèo cào như là trèo tường hay đu cây hay đại loại như thế nhé. Tôi không có xài đâu nha - nó thận trọng nói
_Haizz anh chỉ có mỗi miếng mèo cào cũ rich, em không thích thì vào sau nhé - hắn nháy mắt rồi đi về phía cánh cổng đã khép hô to
_Bác Đi là bác nào ấy nhở, ra mở cổng đê, mới hơn 7h đã đóng rồi. Đầu tuần mà đã tụt hết cả cảm xúc"
Nó choáng: "Sao hắn dám... dám như thế nhỉ? Kiểu gì cũng chết với lão mắc dịch đó"
Vậy mà chỉ 2 phút sau lão Đi "gấu" đã lật đật chạy ra mở cổng. Nó với Mun chỉ biết nhìn nhau mắt tròn mắt dẹt.
_Bin hả, vào đi cháu - lão niềm nở khi thấy Bin
Bin quay đầu lại đắc ý
_Có gì em vào sau nhé
Hắn vẫy vẫy tay rồi bước qua cổng
_Khoan đã!- nó gọi thất thanh
_Gì đấy? Bin hí hửng quay lại
_Đợi tôi với - nó lí nhí
_Hả? gì cơ - Bin vờ như không nghe thấy
Nó đỏ hết mặt mũi cố nói to hơn
_Bác Đi cho cháu vào với nhá
Thấy động chạm tới quý danh của mình, bấy giờ lão Đi mới ngó tới chúng nó. Mặt lão bỗng chốc trở nên gian xảo:
_Ồ thì ra là hai cháu. Bác tưởng hai đứa không biết đi học muộn là gì chứ. Thế là bác hết cơ hội tuyên dương hai đứa rồi. Thế có chán không cơ chứ.
Nó và Mun ức chế cúi gằm mặt xuống đất, tay vân vê vạt áo. Thấy dáng vẻ tội nghiệp của nó, Bin động lòng:
_Bạn cháu đấy, để cho họ vào đi
Lão Đi vừa mừng rỡ ra mặt, nghe xong câu nói của Bin bỗng đờ người. Đôi mắt lão tức giận nhưng bất lực. Lão hằm hè một lúc rồi bỏ đi. Trong khi nó vẫn còn ngơ ngác "sao hôm nay lão chập thế" thì Bin đã kéo tay nó vào:
_Sắp chào cờ rồi đấy nhanh lên
Nó ngớ người ra nhưng cũng kịp vẫy vẫy Mun:
_Nhanh lên t.y
---
# Hành lang
_Hộc...hộc... 5 tầng, xong rồi, sướng quá - nó thở không ra hơi nhưng cũng vui ra mặt vì đã hoàn thành "bài thể dục sang"
_Nhanh lên t.y, cất cặp rồi còn phải xuống sân nữa đấy - Mun giục
Kim thẫn thờ trước câu nói ấy. "Ờ nhỉ hôm nay thứ 2 mà, phải xuống sân nữa. Trời ơi, tý nữa lại lên. Ôi chết mất thôi". Nó ngồi bệt xuống đất ăn vạ, mồ hôi mồ kê nhễ nhại "Đả đảo cái trường này, sao lại cho hs học ở cái tầng cao khủng khiếp như thế. Chán hết cả người" nó than thở, mặt buồn rười rượi
_Tưởng mỗi em biết mệt hả - Bin nói vọng ra từ trong lớp hắn
_Không liên quan tới anh - nó cằn nhằn khó chịu
_Sao lại không liên quan, em cằn nhằn anh nghe mà nẫu hết cả ruột
_Bịt tai vào - nó quạu
_Ra bịt hộ anh cái - Bin cười đểu
_Trời ơi đừng có nói nữa, cãi nhau với anh đau hết cả đầu, mệt hết cả óc - nó nói mà mặt đỏ lựng lên, tức lộn ruột nhưng cũng mong sao hắn đừng chọc nữa. Vậy mà Bin vẫn không tha
_ Điên hết cả tiết nữa chứ
Lần này Kim nối sung thật sự. Nó đứng phắt dậy, hai bàn tay nắm chặt run run nhưng cũng đầy thách thức. Từ từ quay đầu lại, nó nhìn Bin bằng ánh mắt sắc lém, đỏ rực đầy tức giận. Nhưng thôi ối giời ơi, một tiếng động vang lên "Chụt", nó đơ hết cả người. Cảm giác vừa có cái gì mềm mại chạm vào má nó ướt át, tê tê . Vội vàng đưa tay lên sờ, Kim giật mình khi nhận ra có...có...ai đó vừa... hôn nó. "Chẳng lẽ, hắn...hắn dám" - nó nghĩ thầm. Từ cứng đơ, người nó chuyển sang nóng hổi, đôi má đỏ hồng đáng yêu. Kim không dám quay đầu lại nữa, xấu hổ quá! Nó chạy một mạch xuống sân để lại ai kia đang ngẩn ngơ hững hờ. Nhìn bóng dáng bé nhỏ ấy dần mất hút, Bin cũng không dám tin mình vừa làm gì nữa. Chỉ...chỉ là nhất thời thôi mà còn vì sao thì...chính hắn cũng không biết nữa
_Mày hành động nhanh nhỉ? Dũng từ đằng sau đi tới vỗ vai Bin
Bin nhếch môi lạnh nhạt
_Tao có thể hiểu đó là lời khen hay chế giễu?
_Cách thứ 2 đi - Dũng cũng lạnh lùng trả lời
_Vậy thì chúng ta đâu còn gì để nói, xuống sân thôi - Bin quay đi
_Mày hãy bỏ ý nghĩ điên rồ ấy đi - Dũng hét lên
_Đừng cản tao - Bin cũng dằn từng chữ. Ánh mắt sắc lạnh nhìn Dũng
_Mày sẽ hối hận đấy - Dũng khẳng định
_Nếu mày nói nữa thì chính mày mới phải hối hận - Tiếng nói khô khốc vang lên từ cổ họng Bin: buốt giá đến rùng mình.
Ánh nắng mùa đông lạnh lẽo trải dài trên hành lang vắng vẻ. Một bóng dáng cô đơn đang bước đi chầm chậm. Dường như có bao nhiêu nắng chăng nữa thì trái tim băng giá kia cũng không thể tan chảy.
#Sân tường GreenPearl
Nhỏ Hạnh sửng sốt chạy lại khi thấy Kim đang hồn xiêu phách lạc
_Lúc nãy bà ở trên tầng đúng không? - nhỏ lay lay tay nó
_uh - nó thẫn thờ đáp
_Vừa xuống đúng không?
_uh
_Bà quen Bin đúng không?
_uh
_Bin vừa hôn bà đúng không?
_uh. À HẢ, bà vừa nói cái gì đấy - nó trợn tròn mắt kinh ngạc
_Chẳng lẽ Bin vừa hôn bà thật sao? Nhỏ cũng ngạc nhiên không kém
_Không không có - nó xua xua tay, đầu lắc nguây nguẩy, mặt mũi lại đỏ rực lên
_Nhưng bà vừa bảo - Hạnh lại ngẩn ngơ
_Đã bảo không phải mà - Nó giận giữ làm nhỏ Hạnh tái mặt
_Các lớp mau tập trung, lớp trưởng xuống cuối hàng quản lớp - tiếng thầy phụ trách vang lên kịp lúc cứu nguy cho nó. Chỉ đợi vậy nó cuống cuồng chạy đi để mặc con bạn vẫn còn đang đứng hãi
Thế mà khi đã ngồi yên vị trong hàng nó vẫn chưa hết đỏ mặt. Đầu óc quaỵ cuồng, nó đang nghĩ về hắn. "Trời ơi, xấu hổ chết mất, phải làm sao đây" - nó lẩm bẩm.
_Em đỏ mặt xinh lắm - trong khi Kim đang mien man suy nghĩ thì một giọng nói quen thuộc vang lên đưa nó về hiện tại
Nó lại đơ người khi nhận thấy kẻ phá đám đó chính là Bin. Máu nó dồn hết lên mặt, càng đỏ rực nhưng cực dễ thương. Đôi mắt đen hút hồn trào dâng sự ngượng ngùng xấu hổ. Nó quay đi, mái tóc dài buông xõa vô tình che giấu đi khuôn mặt đáng yêu đang cúi gằm nhưng lại nó lại toát lên nét e thẹn, vẻ đẹp bí ẩn của thiếu nữ mới lớn.
Bin lại được phen ngẩn ngơ hồn xiêu phách lạc. Tim hắn đập rộn ràng. Có lẽ cô gái đang ngồi trước hắn còn đẹp hơn tất cả sắc nắng đất trời gom lại, đẹp đến mức trái tim băng giá kia phải dần tan ra.
_Đừng như thế nữa được không? Sau một hồi ngơ ngẩn, Bin chợt sực tỉnh
_Như thế là như thế nào? Tại sao không được như thế?" Nó nhíu mày thắc mắc.
"Tại vì em đáng yêu thế làm sao anh chịu nổi" - hắn nghĩ ngợi một lúc nhưng rồi lại thốt ra một câu chẳng ăn nhập gì với suy nghĩ:
_Đang chào cờ đấy đừng có cúi gằm xuống, chả có ý thức gì cả
Kim trố mắt ngạc nhiên nhưng sau một lúc nó cũng lấy lại bình tĩnh và vẻ lạnh lùng "nhân tạo".
_Bây giờ là chuyên đề sinh hoạt dưới cờ của chuyên đề lớp 11A2
Một tràng vỗ tay vang lên. Giọng nói dễ thương của nhỏ Cúc ấy khiến nó phải chú ý.
_Mở đầu chương trình là bài hát "show me the meaning of being lonely" do bạn Hoàng Anh trình bày
Nó giật mình khi nghe cái tên quen thuộc ấy Hoàng Anh - chẳng phải Bun sao. Chuyện gì thế này? Ánh mắt lạnh lùng của nó bỗng trở nên đờ đẫn và ngây dại. Hạnh phúc và bất hạnh, vui vẻ và khổ đau, hy vọng và thất vọng, tất cả đang hiện hữu trong nó. Đầu nó như một cuộn băng đang tua lại tất cả các ký ức ấy. Những đau khổ tột cùng đang bủa vậy, giằng xé, nhần chìm trái tim băng giá đang hướng về người con trai trên sân khấu. Chẳng lẽ nó đã xây bao thành lũy cho trái tim này mà vẫn vô hiệu sao?
Và rồi giọng hát ấy vang lên, trầm bổng và ngân nga, đau khổ và bất lực khiến trái tim nó trở nên run rẩy trong nỗi đau tuyệt vọng
Show me the meaning of being lonely
Is this the feeling I need to walk with
Tell me why, I can't be there where u are
There's something missing in my heart
Đôi môi nhợt nhạt của nó mấp máy không nên lời. Nó đau khổ khi nhìn thấy anh. Bài hát này có lẽ hợp với nó hơn anh thì phải. Không phải chính anh đã bỏ rơi nó sao? Vậy thì bài hát này chắc chắn không phải dành cho nó. Nó đã từng bị sự nhẹ nhàng sâu lắng ấy chinh phục nhưng tất cả chỉ là nó tưởng tượng hoặc là... anh diễn kịch mà thôi. Đôi mắt vô hồn của nó từ từ khép vào. Khuôn mặt lạnh lùng, bờ môi nhợt nhạt, tất cả như không có chuyện gì xảy ra.
_Không sao chứ? - Bin hỏi, ánh mắt u buồn nhìn nó
_Không, tôi bình thường - nó cố mỉm cười gượng gạo
"Làm sao mà bình thường được, anh đâu phải thằng ngốc, em yêu hắn đến vậy mà" - Bin nghĩ thầm lòng không khỏi ganh tỵ. Tất cả hình ảnh Kim lúc nãy hắn đã nhìn thấy hết. Một cảm giác khó chịu len lỏi trong tim. Lẽ nào mình luôn phải chịu thua hắn. "Kún rồi lại Kim, sao hai người yêu hắn sâu sắc mà chút tình cảm cũng không dành cho mình?" - hắn đau khổ nghĩ ngợi. Ánh mắt sâu thẳm lại thêm sắc lạnh và u uất. Dường như mọi nỗi đau lại trỗi dậy, quen thuộc mà lạ lẫm. Quen là bởi Bin đã chịu đựng cảm giác này gần một năm rồi, lạ là bởi trong nỗi đau ấy không chỉ có Kún.
Trong tiếng hát sâu lắng và tha thiết, ba con người ba trái tim đau khổ đang siết chặt, đang vùng vẫy đang tái tê. Biết bao cảm xúc thăng trầm trong tình yêu ngang trái ấy. Liệu có thể gỡ được?
---
Smile

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết