Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

Cả lớp lại xì xèo còn riêng Kim CHOÁNG. Cái giây phút nó luôn sợ hãi nay đã trở thành hiện thực. Cô ấy trở về.
Một cơn gió xuân thổi qua. Lạnh buốt sống lưng, đó là điều đầu tiên nó cảm thấy. Đôi mắt đen láy sững sờ nhìn cô "tiểu thư quý phải" kia, có chút hoảng loạn, có chút hoang mang và sự mất mát bắt đầu hiện hữu. Nhói đau. Trái tim mới chớm nở yêu thương dường như tê cứng lại, ngừng đập
_Không sao chứ Kim? - giọng nói quen thuộc vang lên
Nó ngỡ ngàng. Mun vẫn quan tâm đến nó
_Mình không sao - nó gượng cười
Nhận ra sự bất bình thường của Kim, Mun lo lắng
_Nếu có chuyện gì xảy ra chăng nữa mình vẫn mong cậu cười như mấy hôm nay
Kim đờ người. Nó không dám tin vào tai mình nữa. Mun vẫn coi nó là bạn sao? Nó nhìn Mun, ánh mắt cảm động không thốt lên lời nhưng rồi sự bình tĩnh không còn nữa khi cô ấy tiến về phía hắn. Kim nghẹn ngào
_Mình không dám chắc đâu
Câu nói ấy khiến Mun phải quay sang nhìn nó. Sự đau khổ trong đôi mắt đen láy kia không khỏi làm hắn sững sờ
_Cho mình ngồi với nhé - cô ấy lịch sự hỏi Bin
Nó nhìn Kún rồi quay sang Bin. Đôi mắt nâu trầm dường như ánh lên tia lửa giận dữ, đau đớn nhưng cũng đầy yêu thương. Nó biết trong lòng hắn, tình yêu ngày xưa đang trỗi dậy. Tình yêu ấy sâu sắc đến mức nào, nó không biết. Nhưng Kim hiểu rõ một điều thời gian nó quen và yêu Bin thật ngắn ngủi so với thời gian Bin yêu cô ấy. Liệu tình yêu của nó có đủ để níu giữ Bin? Sự sợ hãi làm đôi mắt đen láy long lanh như sắp khóc.
"AAAAAAAA" - Kim hét lên khi một bàn tay nhéo vào sườn nó.
Nó ôm bụng. Đôi mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên vẫn không rơi một giọt lệ.
_Em thưa thầy, bạn Kim đau bụng để em đưa bạn ấy xuống y tế - Mun nhanh nhảu
Thấy Kim ôm bụng, mắt đỏ hoe, ông Huy vội gật đầu. Như chỉ đợi vậy, Mun nhanh chóng đẩy nó ra ngoài
_Đi được không? - tiếng Bin vang lên đầy lo lắng xót xa
Hắn biết nó không đau bụng mà đau vì hắn. Kim khẽ gật đầu
Nó chầm chậm bước đi và thấy ái ngại khi cả lớp cứ chằm chằm ngắm nhìn.
"Oái" - một tiếng kêu thất thanh và Kim đã... đo ván giữa đường
_Sao lại ngáng chân Kim? - Mun sửng cồ với nhỏ Hà
_Ai nhìn thấy nào? Kim có thể nhìn thấy chân tôi sao còn vấp té? làm sao tôi biết mình sẽ làm ngã Kim mà rụt chân vào.
Cả 2 chúng nó choáng. Đây chính là câu Mun nói hôm trước
_Sao cô.. cô... biết - Mun lắp bắp
Kim sóng xoài trên sàn nhà, miệng không ngừng rẻn rỉ. Cảm giác an toàn chỉ đến khi có một đôi tay rắn chắc nhấc bổng và bế nó đi. Là ai đây? Ánh mắt Kim tò mò hướng về phía người ấy. Nó choáng, cả lớp cũng choáng tập 2. "Bun, tại sao anh lại cứu em lúc này?Chẳng phải anh ghét em lắm sao?" - nó nhìn Bun đau đớn. Trái tim nhỏ bé thắt lại, tái tê. "Kim ơi mày quên được Bun rồi mà, tại sao mày vẫn còn đau thế?"
Bun chỉ đưa nó xuống phòng y tế rồi quay đi, không một lời hỏi han, không một lời giải thích. Nó hụt hẫng nhưng đã quen với một Bun lạnh lùng vô cảm. Buồn. Một nụ cười nhạt nhẽo vang lên nơi khóe miệng trắng bệch. Nụ cười không đẹp như mùa xuân hé mở mà đau, mà điên dại, mà bất mãn với cuộc đời này. Ông trời quả thật muốn trêu ngươi nó. Bao lần nữa mới đủ đây?
# Sân thượng
Kim có khá nhiều phương pháp để chữa "đau". Cho dù không hiệu quả lắm nhưng cũng cầm máu được, ít nhất là khiến nó không rơi xuống vực thẳm. Uống rượu, đây là cách hữu hiệu nhất. Nhưng nó lấy đâu ra rượu trong trường học này. Thế nên trời không cho nó uống. Đánh nhau, đây là cách chiếm vị trí á quân. Nhưng nó lấy đâu ra đứa nào "thọc gậy bánh xe" trong khi cả trường đang học. Thế nên trời không cho nó đánh. Khóc, đây là cách mà Bin đã "mach nước" cho nó. Nhưng khóc mới là đk cần chứ chưa đủ để nó dễ chịu. Phải có hắn lau nước mắt nữa, chính hắn đã bảo vậy mà. Thế nên trời cũng không cho nó khóc (Where is Bin???).
Vậy nó phải làm gì đây? Vỏ bọc lạnh lùng mới được thoát ra nay lại phải khoác vào sao. Mệt mỏi quá rồi
_Kim, hãy là chính mình được không? - một giọng nói ấm áp vang lên. Một câu trả lời khiến nói khựng lại,
Nó quay lại ngỡ ngàng
_Sao lại ở đây, Mun?
_Tôi muốn gặp bà
_Tại sao?
_Tôi không thể tỏ ra không quen biết bà nữa, thật là khó chịu - Mun nhìn nó, ánh mắt dứt khoát
_Hôm trước ông đã nói là...
_Quên đi, hôm trước tôi giận bà mới thế
_Nhưng nhưng mà... - nó cũng không biết mình "nhưng" cái gì nữa
_Tôi ghét cái vỏ bọc của bà và bà không mảy may đến những lời tôi nói nên tôi dỗi - giọng Mun vẫn đều đều
_Còn tôi thì ghét Mun giận dỗi và hay hờn - nó cười
_Tôi ra vậy là tại bà đó - Mun cũng chọc lại nó
_Xin lỗi, tôi xin lỗi về tất cả, tôi đã cố tỏ ra lạnh lùng và quên mất thằng bạn thân nhất, tôi luôn ích kỷ chưa bao giờ nghĩ cho ông, tất cả là tại tôi, xin lỗi - giọng nó như lạc đi
_Vậy thì bà phải chuộc lỗi đi - Mun nghẹn ngào
_Ông thích tôi "chuộc" kiểu gì?
_Bà hãy là chính mình được không?
_Được! - nó cười, nụ cười đẹp như mùa xuân hé mở
_Nhưng chỉ thế thôi sao?
_Không dễ thế đâu, phải đãi tôi một bữa nữa
_ok thôi t.y
...
Một tình bạn mới lại chớm nở, à không chính xác là một tình bạn cũ đã rực rỡ và tươi tắn hơn sau một mùa đông quên lãng. Nó vẫn còn bạn, người bạn đã không bỏ rơi những lúc nó suy sụp nhất, đã giúp nó sống với chính bản thân mình. "Mun à, yêu Mun lắm lắm"
# Lớp 11A3
Một mảnh giấy nhỏ cứ được chuyển đi chuyển lại trong khung cảnh "nên ngủ" của tiết học Toán
Bin: Sao em lại về?
Kún: Em muốn về
Bin: Chẳng phải em bảo sẽ không quay về nữa sao?
Kún: Anh không thích sự trở lại này của em?
Bin: Không biết nữa
Kún: Anh còn hận em?
Bin: Không, chỉ là trước kia thôi
Kún: Vậy anh còn yêu em chứ ?
Bin: ... - im lặng
# Ra chơi
_Xuống canteen, tao có chuyện cần nói với mày - Bun nhìn Bin với ánh mắt sắc lạnh và giận giữ
_Anh Bun - Kún gọi
Không có câu trả lời, chỉ còn sự khuất dần của chiếc bóng cao cao
_Có vẻ hắn vẫn muốn bỏ rơi em - Bin nhếch môi lạnh nhạt
_Em không yêu Bun lâu rồi - Kún hét lên, giọng lạc đi
Bao nhiêu con mắt tò mò hướng về phía góc lớp. Bin hơi khựng lại nhưng cũng bỏ đi như không để ý đến câu nói ấy
...
_Mày muốn nói gì với tao? - sự lạnh lùng dâng lên trong đôi mắt nâu trầm
_Mày còn yêu Kún không? - câu hỏi có phần né tránh
Bin không ngạc nhiên về cách hỏi đó, hắn hiểu câu nói ấy muốn hướng tới ai. Tất cả câu hỏi đã được nghĩ tới, tất cả câu trả lời đều được vạch ra. Nhưng cất lên thành tiếng lại không phải chuyện dễ dàng bởi hắn đã nhỡ một bước. Một bước "yêu Kim". Trả lời không thì dễ dàng cho Bun quá.Còn "có" thì Kim sẽ ra sao? và thực sự tình cảm của hắn hướng về ai? Chính hắn cũng không biết nữa. Kún và Kim hắn phải chọn một
_Còn thì sao?
Câu nói ngắn gọn, không khẳng định nhưng cũng không thể nói là phủ định được. Một sự ngầm thừa nhận. Hắn cũng không nghĩ nhiều nữa. Có khó khăn và sự lựa chọn, nhưng không phải bây giờ. Vả lại Kim cũng không hề biết
Nhưng Bin đã lầm. Tại một góc khuất có một đôi mắt vô hồn thẫn thờ nhìn vào khoảng không trước mắt. Mọi vật như nhòa đi. Nó đã đoán được trước kết quả, vậy mà vẫn đau, đau rất nhiều. Trái tim nhỏ bé chằng chịt vết sẹo lại rỉ máu, những giọt máu đỏ tươi
_Vậy là mày không yêu Kim, chỉ là đùa giỡn thôi sao
_Cứ cho là vậy đi - câu nói khô khốc, băng giá đến rùng mình
Nó nghe như sét đánh ngang tai. Đã không cần nó sao Bin còn ác đến thế? Tất cả chỉ là đùa giỡn. "Không, không phải" - nó ôm đầu lắc. Đôi mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt lệ
Bun tức giận, ánh măt tóe lửa và ngập tràn đau khổ
_Cho là cho thế nào, thằng chó mày trả lời đi, phải hay không? - sự phẫn nộ ngập tràn trong tiếng nói
Bin nhếch mép cười nhạt. "Đã vậy tao phải cho mày rớt xuống địa ngục"
_Nếu tao nói mục đích tao quen Kim là để nhìn thấy mày phải đau khổ thì mày nghĩ sao? - câu nói thản nhiên, ẩn chứa sự giễu cợt
Chết lặng. Nó như rơi vào thế giới khác, không cảm giác, không tiếng động. Chỉ còn phần thể xác đang tồn tại nơi đây. Tâm hồn, trái tim và tình yêu của nó đã hoàn toàn chết. Chết chứ không đau, không chảy máu nữa
_Mày... bảo sao? - Bun nói giọng khó nhọc. Cơn đau dữ dội dường như đã nhấn chìm toàn bộ sức lực. Chỉ còn chút lý trí và những tiếng nói đứt quãng trên bờ môi trắng bệch
_Mày xem nhé đầu tiên tao yêu Kún nhưng cô ấy lại yêu mày. Mày không yêu Kún mà mày lại yêu Kim. Đừng hỏi tại sao nhưng tao biết mày vẫn yêu cô ấy. Có vẻ lợi cho mày quá nên để Kim yêu tao thì vòng tuần hoàn này mới thực hiện được. Đấy là ý định ban đầu của tao nhưng lúc nãy Kún nói không còn yêu mày nữa. Vậy là tao rất tiếc khi mày chẳng còn gì cả - Bin nhún vai, giọng giễu cợt tràn ngập sự tàn nhẫn.
Cơn đau tim dữ dội khiến Bun ngất đi trong sự uất ức cực cùng.
_Bun, mày sao đấy. Đừng có dọa tao - Bin thất thần kêu lên
_Kim, tỉnh lại đi - giọng Mun sợ hãi
Cả canteen nhốn nháo. Bin quay phắt lại. Đôi mắt nâu trầm mờ đi trước người con gái ấy. Kim, nó đã nghe hết câu chuyện
"Đây chỉ là giấc mơ thôi phải không? Tỉnh lại rồi tất cả sẽ trở về như cũ"
Hắn loạng choạng bước tới, ánh mắt hoảng loạn nhìn nó
_Mày cút đi, đừng động vào Kim nữa - Mun hét lên, giọng đầy phẫn nộ và tức giận
Bin đứng đấy, một mình cô độc. Hắn đã thấy tia sáng cuối cùng của cuộc đời mình vụt tắt
#Phòng y tế
Kim tỉnh dậy, ánh mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Một màu trắng tinh khôi. Nó không động đậy, không nói năng, không nghe, không để ý bất cứ thứ gì. Sự im lặng bao trùm toàn bộ căn phòng
_Kim, tỉnh lại rồi hả - Mun reo lên mà lòng đầy chua xót.
Hắn vừa mong vừa không muốn nó tỉnh. Hắn sợ nhìn thấy Kim khoác lại cái vỏ bọc lạnh lùng, tàn nhẫn như trước đây, thậm chí còn hơn thế.
Nhưng rồi nó chỉ im lặng...
_Kim nói gì đi chứ - Mun lay nó, giọng lo lắng
_Tôi vừa mơ phải không? - nó hỏi, giọng mệt mỏi
_Bà... bà.... Phải rồi vừa mơ
_Và ông vừa nói dối ?
_Tôi, tôi...
_Để tôi ở một mình được không?
_Nhưng bà...
_Không sao đâu. Tôi không có ý định chết vì tình - nó nhếch môi cười khẩy
_Bà vẫn còn đùa được sao?
...
Im lặng
.
.
.
"Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu:
Người ta phụ, hoặc thờ ơ chẳng biết..."
.
.
.
_Kim, cho tôi gặp Kim, tôi có điều cần nói - tiếng nói vọng vào từ ngoài cửa
Lần đầu tiên đôi mắt nó biết "nhìn" về hướng ấy sau khi tỉnh lại. Là Bin. "Tại sao anh ta còn đến đây?"
_Kim, cho anh giải thích - Bin xô cửa xông vào mặc sự ngăn cản của Mun
_Anh lừa tôi thế chưa đủ sao?
_Không, không như em nghĩ đâu. Anh... anh yêu em
_Nhưng anh yêu Kún của anh hơn tôi. Chẳng phải anh đã chọn cô ấy khi nói ra những lời tàn nhẫn trước Bun sao
_Anh, anh...
_Anh về đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa - nó nói, giọng không biểu lộ chút cảm xúc
_Anh xin lỗi....
Đôi mắt nâu trầm ngập tràn sự hoang mang và đau khổ. Ngoài kia, cơn mưa xuân đang rả rich. Không nhiều, không dữ dội nhưng thấm sâu trong lòngđất, thấm sâu vào lòng người. Sự đau khổ cùng cực cũng đã xiết chặt tâm hồn và con tim chằng chịt vết sẹo. Cả đời này, cả kiếp này nó sẽ không thể quên kẻ ấy, người đã khiến trái tim nó không bao giờ biết yêu thương trở lại. Không còn phải băng giá, không còn phải lạnh lùng. Chỉ còn nỗi đau và sự im lặng sẽ không bao giờ chết...
---

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết