Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


1 Chết!Sập bẫy rồi (chương 4) on Sat Apr 21 2012, 12:21

avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin


“Thực sự khó chịu, lần nào cũng có thứ gì đó cứng cứng tới gần chỗ ấy rồi nhưng mãi vẫn không được”.

“Tôi cũng vậy, mà dùng sức cũng không xong, chị nói xem có phải chỗ đó của chúng ta quá nhỏ không?”.

Đây đây đây… quá là cởi mở rồi, tuy rằng cũng là phụ nữ, nhưng mặt tôi vẫn đỏ lên. Nhìn gương mặt nghiêm chỉnh đã sưng lên của ông chú đứng cạnh mà hai người kia vẫn còn bàn luận.




Chương 4: Gặp lại



Giọng ông cụ bỗng nhiên chuyển thành thương cảm: “Sớm đã biết cháu trai không thể nuôi, nuôi lớn rồi sớm muộn gì cũng là của người khác, á a a a…”, rồi kéo dài thành giọng hát Kinh kịch, còn dung ống tay áo giả đò quệt quệt mấy giọt nước mắt vô hình.

Nhìn màn biểu diễn bất thường đó, miệng tôi giật giật mấy cái, cảm giác người qua người lại đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mình, chắc đang nghĩ tôi là đứa cháu nội bất hiếu của ông cụ này, tôi vội vàng nói lảng sang chuyện khác: “Ông đã lớn tuổi rồi, sao vẫn còn làm việc ở bệnh viện chứ?”.

Ông cụ buông ống tay áo xuống, nghiêm mặt nói: “Tổ quốc đã dạy ông, cho ông tất cả, ông không thể lấy cái cớ tuổi cao sức yếu ra mà an nhàn hưởng lạc, phải tiếp tục học tập, cống hiến vì đất nước, vì nhân dân!”.

Một câu nói tràn đầy khí phách mạnh mẽ, nhưng nếu như ông cụ không quay phắt lại theo một góc một trăm năm mươi độ nhìn chằm chằm vào mấy cô y tá trẻ trung đi ngang qua thì có lẽ sẽ có sức thuyết phục hơn… Mãi tới lúc mấy cô y tá đi vào khu bệnh nhân nội trú, ông cụ mới vui vẻ hài lòng quay đầu lại nói với tôi: “Cháu coi! Giờ Tổ quốc đã cho ông một cơ hội để phát huy thực lực, ông phải đil àm việc đây, hôm nào rảnh sẽ tìm cháu nói chuyện”. Nói rồi đi như bay vào khu bệnh nhân nội trú.

Tôi lén lau mồ hôi, giờ đội ngũ bác sĩ ở bệnh viện quá là tối tăm rồi! Trường tôi ở rất xa, phải mất tới hai lần chuyển xe, tới khi xe dừng lại ở trạm xe bus trước cổng trường thì mắt tôi đã díp lại không mở ra nổi. Trên xe bus lắc lư đầy tiếng nói chuyện ồn ào, tôi ngủ rất ngon, tới bến dừng, đầu óc tôi đã hơi choáng váng. Bước thấp bước cao, cả người cứ liêu xiêu phiêu phiêu như đi trên mây. Tới lúc vào ký túc xá, tôi dường như thấy một bóng người đang đứng ở con đường đối diện ký túc xá.

Bóng người cao gầy mảnh khảnh quen thuộc.

Anh mặc áo khoác màu kem, tóc hơi vuốt lên, hai tay đút trong túi quần, đầu hơi nghiêng nghiêng, tất cả đều quen thuộc khiến tim tôi đập mạnh.

Tôi có cảm giác tim mình co thắt lại còn có một mẩu, mắt ran rát đau, tôi nhắm mắt, rồi lại mở ra, chỉ có con đường vắng tanh và mấy mẩu rác vứt chỏng chơ trên đất, hóa ra tôi đã mệt tới mức hồ đồ rồi… Trước đó làm việc ở công ty, ngày nào cũng phải dậy sớm bắt xe bus, hai ngày nay mất một đêm trực ở công ty, một đêm trực trong bệnh viện, chưa hôm nào được ngủ ngon. Cái gì mất rồi mới thấy quý trọng, tôi ôm gối ngủ, đánh một giấc ngon thật ngon. Mãi tới lúc anh trai Châu Kiệt Luân thô bạo gào lên bắt thức giấc, tôi mới mơ màng mò lấy điện thoại để bên tai: “A lô”.

“Cô đang ở đâu đó?”.

“Ký túc xá, trên giường”. Tôi mơ màng.

“Tôi đói”.

“Đói thì đi ăn đi, gọi điện cho tao làm gì? Não bị lừa đá à?”. Tôi cáu nhặng lên với cái đứa làm phiền nhân dân kia.

Thật lâu sau, lâu tới mức tôi sắp ngủ lại thì bên kia mới vang lên một giọng nhẹ nhẹ như tơ: “Rất tốt”.

Hai từ này như sao Hỏa đâm thẳng vào trong đầu, tôi ngồi bật dậy ngay lập tức như phản xạ có điều kiện, run run nói: “Tổng… tổng giám đốc, em mới ngủ dậy, còn lơ mơ, không nhận ra tiếng của anh…”.

“Giờ đã nhận ra chưa?”.

Tôi gật đầu rồi mới nhớ ra là hắn không nhìn thấy, vội vàng nói: “Nhận ra, đã nhận ra rồi ạ”. “

Vậy đã biết phải làm gì chưa hả?”.

“Ầy… thực ra thì… không biết rõ lắm ạ”.

Giọng hắn trầm xuống: “Không biết rõ lắm?”.

Tuy chỉ nói chuyện qua điện thoại thôi nhưng đã đủ cảm nhận được áp lực rồi, tôi vội vàng đoán, đoán, đoán rồi đoán: “Tổng giám đốc muốn em gọi người mang cơm đến ạ?”.

“Tần Khanh!”, bên kia điện thoại có tiếng nghiến răng.

Tôi run rẩy: “Không phải là anh đói sao ạ? Không lẽ anh còn khát nữa?”.

Không có tiếng trả lời, một lát sau, hắn dịu xuống, giọng rất nhẹ nhàng còn câu nói thì rất dài: “Trong tủ quần áo của tôi có quần áo ngủ, cạnh giường có tạp chí mới nhất tháng này, trong tủ lạnh có mấy chai bia, còn nữa, cô chuẩn bị nấu cơm đi, trong vòng hai tiếng mười lăm phút nữa phải mang tất cả qua đây cho tôi”.

Tôi còn chưa kịp đáp lại, hắn đã ngắt máy, di động chỉ còn những tiếng tút tút liên hồi.

Im lặng nhìn di động, từ lúc tôi ngủ tới giờ đã qua mười sáu tiếng hai mươi lăm phút, lúc nãy Tống Tử Ngôn kêu đói, không lẽ từ lúc tôi đi tới giờ hắn không ăn cơm sao? Xem ra thằng nhóc này hư quá, rời tôir a thì không chịu ăn cơm. Người ta bảo “thiện ác tất có báo ứng, lẽ trời luôn tuần hoàn, không tin ngẩng đầu nhìn, ai qua nổi trời xanh”, câu thơ mang khí thế hào hùng này quả nhiên là có lý.

Vừa xuýt xoa cảm thán, tôi vừa vội vàng trèo xuống giường, lao đi đánh răng rửa mặt. Từ trường vào thành phố mất một tiếng hai mươi phút, từ đó tới nhà hắn mất mười lăm phút, từ nhà hắn tới bệnh viện mất hai mươi phút, tôi còn có hai mươi phút nấu cơm, đúng là đồ gian thương, bóc lột cạn kiệt sức lao động nhân dân! Chạy tới nhà Tống Tử Ngôn, vội vàng nấu cơm, chuẩn bị mấy thứ hắn dặn. Lúc xuống dưới lầu, thấy bóng bác bảo vệ đang hớn hở chạy lại phía mình, tôi bắt đầu nhớ tới cái từ “tinh tráng” đêm đó, người không khỏi run lên, không để bác ta kịp nói đã mở miệng cầu xin trước: “Bác ơi, cháu gấp lắm, không tán chuyện với bác được đâu”.

Bác ta gật đầu: “Cậu Tống vì cô mà phải vào bệnh viện, chắc giờ cô áy náy lắm, tôi hiểu, tôi hiểu mà”.

Nói đi rồi nói lại, rốt cuộc là vẫn nghĩ tôi là người hại cậu Tống “tinh tráng”, tôi im lặng, người thanh bạch tự biết, không thể động vào thì cứ tránh ra, thế nên tôi quay người đi.

“Chờ một lát, chờ một lát!”, bác bảo vệ gọi í ới phía sau, tôi vắt chân lên cổ bỏ chạy, không ngờ đột nhiên xuất hiện mấy người chắn trước mặt, phong tỏa lối đi, vẻ mặt bọn họ nhìn tôi đều giống bác bảo vệ kia.

Tôi giơ mặt ra cầu xin van vỉ: “Các bác ơi, cháu thực là gấp lắm rồi”.

Bác bảo vệ vào phòng, lấy một cái hộp đưa cho tôi: “Cậu Tống tuy bình thường rất ít nói, nhưng đối xử với mấy lão già chúng tôi cũng không tệ lắm, lần này cậu ấy bị ốm, chúng tôi chuẩn bị chút quà, nhờ cháu chuyển giùm”.

Hóa ra là thế, tôi thở phào nhẹ nhõm, tuy cái hộp có hơi nặng, nhưng chỉ cần không tiếp tục vướng mắc với ông bác này nữa thì tôi nguyện học theo việc Lỗ Trí Thâm cõng sư tử đá.

Trước mấy ánh mắt nhiệt tình hướng về mình, rốt cuộc tôi cũng ra khỏi khu nhà mà lên xe. Tới bệnh viện, tôi cẩn trọng ngó nghiêng bốn phía, chắc chắn không thấy bóng dáng của ông cụ quái dị mới vội vàng lủi vào thang máy. Tôi đứng trong góc thang máy, phía trước có hai người phụ nữ đang nói chuyện.

“Thực sự khó chịu, lần nào cũng có thứ gì đó cứng cứng tới gần chỗ ấy rồi nhưng mãi vẫn không được”.

“Tôi cũng vậy, mà dùng sức cũng không xong, chị nói xem có phải chỗ đó của chúng ta quá nhỏ không?”.

Đây đây đây… quá là cởi mở rồi, tuy rằng cũng là phụ nữ, nhưng mặt tôi vẫn đỏ lên. Nhìn gương mặt nghiêm chỉnh đã sưng lên của ông chú đứng cạnh mà hai người kia vẫn còn bàn luận.

“Tôi nghe nói, các ông ấy ít nhất phải một ngày một lần, có khi là một ngày hai, ba lần lận đó, với bọn mình thế là quá bất thường rồi”.

“Đó đó, nghe nói như thế già nhanh lắm, da dẻ gì gì đó cũng không tốt, nhưng mà tôi uống thuốc cũng chả có tác dụng, nhiều khi phải bơm thuốc nước vào chỗ ấy mà cũng không ăn thua, đúng là ước được như mấy người kia một ngày mấy lần”.

Chú kia ho khan hai tiếng.

Tất nhiên là hai bà cô này chả thèm để ý, cứ luyên thuyên nói chuyện không ngừng.

“Tôi có bài thuốc gia truyền, cực kỳ hữu dụng, nhưng chỉ sợ lúc mới dùng hiệu quả mạnh quá không chịu nổi thôi”.

“Nói tôi nghe đi, tôi thích thuốc mạnh lắm, càng mạnh càng tốt!”.

Ông chú kia hiển nhiên không thể làm ra vẻ bàng quan với sự đời, không cần đợi thang máy dừng ở tầng đã chọn mà bỏ đi ngay lập tức.

Chú ta vừa đi thì tôi mới nhìn được người đứng ngay đằng sau, một cô gái đẹp như ánh trăng. Gương mặt láng mịn, đôi mắt biết nói dịu dàng, môi trên hơi cong cong, dịu dàng mà điềm tĩnh, không hề khiến người ta cảm thấy sắc đẹp của mình quá gay gắt.

Làm con gái mà cứ nhìn chằm chằm vào con trai đã rất mất mặt rồi, nhưng nhìn chằm chằm vào đứa con gái còn đẹp hơn mình thì lại càng mất mặt hơn.

Thế nên, tôi chăm chú nhìn cô ta một lượt nữa từ đầu đến chân, kết quả là vô cùng thất vọng! Da dẻ, đôi mắt, khóe môi, thậm chí là cái mũi, toàn thân đều toát lên một khí chất dịu dàng không màng danh lợi vật chất, có nhìn kiểu gì cũng không tìm được khuyết điểm, trái lại, nhìn một còn muốn nhìn hai. Kiểu thất vọng này khiến cho đứa con gái là tôi đây muốn tự đập đầu vào tường mấy cái cho rồi! Ép mình phải dời ánh mắt ra khỏi mặt tiên nữ, hai bà cô kia đã nói tới đoạn phải khơi thông đường ống cống thoát nước, tôi thầm than, cùng là phụ nữ, có người dịu dàng, cũng có cả những người mạnhmẽ.

Thang máy mở ra rồi đóng lại, đã tới tầng tám, một trong hai bà cô nhìn bảng số, thở dài: “Không biết bác sĩ ở đây có chữa được không”.

Người kia an ủi: “Không sao, dù chữa không được cũng chẳng sao mà, táo bón có chết người được đâu”.

Một ngày mấy lần, thuốc công hiệu mạnh, cái gì cứng cứng, chỗ đó… Táo bón… Là câu nói của hai bà cô này đa nghĩa hay tại tôi đen tối quá? Lần thứ hai tự cảm thán, cùng là phụ nữ như nhau, có người dịu dàng như ánh trăng, có người mạnh mẽ nói những câu ngượng miệng không hề kiêng kỵ, còn có người suy nghĩ hết sức dâm loạn như tôi… Thang máy lên tầng trên thì ngừng lại, tôi khệ nệ ôm mớ đồ đi ra, tiên nữ ánh trăng kia cũng đi ra cùng với tôi, thấy tôi mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, bèn nói: “Để tôi mang giúp cô nhé ”.

Người đã đẹp, tính tình còn tốt nữa, trời xanh ơi, ông không định để tôi sống nữa sao? Tôi nhất quyết chối từ: “Không cần đâu, tôi tự mang được rồi”.

Cô không nói nữa, hai chúng tôi cứ yên lặng bước đi, chỉ có tiếng bước chân của tôi vang vang.

Tôi dừng lại trước cửa phòng của Tống Tử Ngôn, không ngờ cô gái kia cũng dừng lại, quay sang tò mò nhìn tôi, chẳng có lẽ? Lẽ nào cô ta tới thăm Tống Tử Ngôn? Trong lòng nhất thời có cảm tình với cô ta, cứ cho là người đẹp, có khí chất thì đã làm sao chứ? Ánh trăng đã trừng phạt cô, bắt cô gặp phải Tống Tử Ngôn, không sớm thì muộn, số phận cũng là hồng nhan bạc mệnh, hương tiêu ngọc vẫn mà thôi! Tôi không nén được cười gian mấy tiếng, đang cười thì cửa đã mở ra, nụ cười của tôi đã đông cứng lại trong nháy mắt.

Một bóng người vô cùng quen thuộc đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi biết bao nhiêu lần, giờ khuôn mặt ấy lại ở trước mặt tôi, dịu dàng nói với tiên nữ ánh trăng: “Sao đi lâu thế?”.

Ánh mắt anh đảo tới nhìn tôi, trong chớp mắt nét mặt đã chuyển thành cứng đờ.

Đúng là đã lâu không gặp, Tô Á Văn.

Ngày Tô Á Văn ra đi, tôi như bị ai đánh mạnh vào đầu, chỉ im lặng đi tới đi lui trên con đường giữa trường. Tổng cộng chưa tới hai ngàn mét, tôi chậm rãi bước đi, từng bước từng bước, từ chiều tới lúc tối mịt. Giữa những bước chân chậm rãi, tôi đã suy nghĩ những gì giờ cũng chẳng nhớ nữa, có lẽ phải nói là khi ấy đầu óc rất mơ hồ. Đi mãi, tới lúc đèn đường sáng lên, đi mãi, từ lúc còn người qua lại ồn ào tới lúc vắng ngắt không còn một ai.

Lúc Tiêu Tuyết vừa tìm thấy tôi đã mắng xối xả: “Tô Á Văn đã đi rồi, mày còn làm trò gì ở đây nữa hả?”.

Tôi bị nó đánh cho ngây người, gió đêm lạnh lẽo lướt qua mặt đau rát, tôi nói: “Chỉ cần anh ấy trở về, tao có làm trò gì cũng được”.

Tôi bình thản nói, trong lòng cũng vô cùng bình tĩnh.

“Bốp!”, Tiêu Tuyết tát cho tôi một cái: “Dù mày có tìm tới đường chết, anh ta cũng sẽ không trở về đâu, anh ta không cần mày nữa, mày hiểu không?”.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi, tôi như con thú nhỏ phải chịu thương tích đầy mình: “Sao anh ấy không cần tao, tại sao lại không cần tao…”. Sau này nhớ lại, hình như trừ câu này ra tôi không nói được gì khác nữa. Mắt Tiêu Tuyết đỏ hoe, ôm chặt lấy tôi, tôi gục đầu vào vai nó vừa nức nở vừa hỏi.

Lúc đầu chỉ có tôi khóc, lát sau Tiêu Tuyết còn khóc dữ hơn cả tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi khóc sau khi Tô Á Văn ra đi, cũng là lần cuối cùng.

Khóc xong một trận, trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều, thậm chí hôm sau tới trường nghe phong thanh có tin đồn chuyện ma quỷ ở trên đường trường còn hăng hái hùa theo kể chuyện về một con ma không có chân, tóc tai rối mù, liên mồm rên rỉ.

Ở đại học ai cũng đều có một đứa bạn thân như vậy, bình thường thì ăn nói độc địa tới chết người, lúc ngồi không chán chán lại chọc chọc mấy phát rồi xát muối vào vết thương cũ của bạn cho vui, nhưng những khi bạn muốn làm chuyện dại dột thì nó sẽ là người tát cho mấy cái để tỉnh lại, rồi hai đứa cùng ôm nhau khóc.

Nhưng Tiêu Tuyết không biết, trong lòng tôi còn suy nghĩ tới nhiều chuyện còn ngốc hơn nữa, vô số lần tưởng tượng, nếu có thể gặp lại Tô Á Văn, tôi sẽ quỳ rạp xuống đất, ôm chặt lấy chân anh, nước mắt giàn giụa khóc lóc cầu xin tới không thành tiếng: “Đừng đi, đừng đi, đừng đi…”.

Tự tôn là điều rất quan trọng, nhưng một người chỉ còn là cái xác trống rỗng không hồn thì có tự tôn để làm gì chứ.

Vốn dĩ tôi là một đứa ngốc.

Nhưng giờ nhìn Tô Á Văn, tôi mới hiểu rằng thực ra mình cũng không ngốc như vẫn tưởng. Huống hồ giờ đây tiên nữ ánh trăng kia đang khoác tay anh rất tự nhiên, gương mặt vô cùng dịu dàng, tôi bắt đầu nghĩ câu nói đó của Tiêu Tuyết rất có lý: Dù tôi có ngu dại đi tìm đường chết, anh cũng không yêu tôi. So với người kia, tôi không có phần thắng.

Tôi dứt mình ra khỏi ký ức, nghiêng người đi qua anh, cất tiếng gọi Tống Tử Ngôn bằng giọng thân thiết chưa từng có: “Tổng giám đốc!”.

Tống Tử Ngôn nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Vừa kịp lúc”.

Tôi phi như bay tới đây thì làm sao mà không kịp được? Bỏ đồ trong tay xuống giường, Tống Tử Ngôn nhìn cái hộp trên mặt đất, hỏi: “Đó là cái gì thế?”.

Tôi đáp: “Đây là quà tặng cho anh”. Chỉ là không phải do tôi tặng thôi… Mặt Tống Tử Ngôn vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng ở chung lâu ngày, nhìn vào mắt hắn, tôi biết hắn đang vui. Xem ra dù là kẻ có tiền, cứ được người ta tặng quà thì liền có bộ dạng tiểu nhân đắc ý thế đó… Tôi tự xung phong, đặt cái hộp lên bàn: “Giờ em mở ra nhé ”.

Hắn khẽ nhếch môi: “Được”.

Hộp không còn nguyên vẹn, phía ngoài vỏ hộp rượu còn quấn thêm một lớp băng dính, tôi gần như phải nghiến răng nghiến lợi mới xé ra được. Lớp bọc ngoài chiếc hộp nhanh chóng bị lột ra toàn bộ, bốn đôi mắt nhìn nó chăm chăm, tôi từ từ mở ra, nghiêng đầu coi trước, hít vào một cái thật sâu rồi đóng lại ngay lập tức, quay đầu cười ngu: “Ha ha, là đồ không đáng tiền thôi, chắc chắn sẽ làm tổng giám đốc chướng mắt, em mang đi vứt đây”.

Nói rồi cầm cái hộp vội vàng đi ra cửa.

“Bỏ đây”. Tiếng nói đầy sự uy hiếp.

Da đầu tôi tê rần, cuối cùng vẫn đứng ngây ra cạnh cửa không nhúc nhích.

“Á Văn, mang qua đây giúp anh”.

Tô Á Văn đi tới, nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy, tôi vội vàng cúi đầu.

Lúc lấy cái hộp, tay anh vô tình chạm vào tay tôi, tôi càng cúi thấp đầu hơn… bởi chỉ một chút nữa thôi, nước mắt sẽ rơi xuống.

Nhưng ngay cả cơ hội rớt nước mắt tôi cũng không có, tiếng Tống Tử Ngôn mở cái hộp như ẩn như hiện bên tai. Sau đó là ba tiếng hít vào, rồi sau đó nữa là giọng rít qua kẽ răng của hắn: “Tần Khanh!”.

Mấy vạch đen chảy dài trên mặt (1), bác ơi, bác hại chết cháu rồi, sao lại đi tặng người ta thuốc tráng dương gì gì đó chứ??? Giờ này, cái ông bác đang tâm hại tôi đương ngồi phơi nắng cùng mấy người khác.

“Ối trời, lão Vương này, tuy nói cậu Tống cũng là người không tới nỗi nào, nhưng đâu tới mức phải khiến chúng ta bỏ ra một đống tiền tặng loại rượu đắt thế kia?”.

“Đó là vì mấy người nông cạn, cậu Tống là thứ yếu, cái chính là bộ mặt sĩ diện đàn ông của chúng ta!”. Lão Vương nắm chặt tay: “Cứ coi lũ thanh niên choai choai bây giờ đi, không phải tóc tai như cái tổ chim thì cũng là rủ xuống mất nửa cái mặt, vất vả lắm mới có người coi đứng đắn như cậu Tống, chúng ta phải trân trọng giữ gìn! Giữ gìn sự tôn nghiêm cuối cùng của người đàn ông!”.

Một người ngả người dựa vào ghế, lắc đầu cảm thán: “Lũ thanh niên giờ toàn loại èo uột, chả đứa nào bì được với chúng ta hồi đó”.

Xin được lược đi ba ngàn chữ của cuộc đối thoại những ngày hào hùng đã qua của mấy ông già… “Mà này, lão Vương? Cái cô bé mà ông bảo là hồ ly tinh ép kiệt sức lực của cậu Tống ấy? Sao tôi nhìn thế nào cũng không giống?”. (Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng có người thấy được tấm lòng trong sang của tôi rồi).

“Tôi nhìn cũng thấy không phải… lão Vương, có phải ông nhầm rồi không? Hồ ly tinh có đứa nào trông khó coi như thế không?”. (Mắt mờ rồi, ông này chắc chắn mắt mờ rồi!!).

Giữa những lời thắc mắc chất vấn của mấy ông bạn, kẻ buôn dưa lê – lão Vương đỏ bừng mặt lên, nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ Không chịu thừa nhận: “Mấy người các ông thì biết cái gì? Con bé đó là hồ ly tinh chưa kịp trang điểm thôi!”.

Mà con hồ ly tinh bất tài là tôi đây đang phải khốn khổ khốn sở đứng im nhìn cánh cửa phòng bệnh viện.

“Tần Khanh!”, lần này thanh âm vừa dịu dàng vừa trầm ấm, tôi sợ muốn chết, trong lòng ai oán, cùng là ở bệnh viện, cùng là gặp lại tình cũ, sao người ta lúc gặp lại có thể buồn thương tiếc nuối, tới phiên tôi thì như hài kịch thế này? Xấu hổ quay đầu lại, tôi giải thích: “Tổng giám đốc, cái đó Không phải em tặng đâu, là của mấy bác bảo vệ ở khu nhà anh nhờ em mang tới đó, cùng lắm thì em chỉ là đồng phạm thôi, anh nên lấy công bằng làm đầu, theo luật mà xử, đừng nên hành động theo cảm tính”.

Tống Tử Ngôn trừng mắt nhìn tôi, tuy hắn vẫn đang mặc bộ quần áo kẻ sọc dành cho bệnh nhân, nhưng khí thế ép người khác vẫn ngút trời. Mất bò mới lo làm chuồng, tôi vội vàng cầm lấy cặp lồng cơm, cười tươi như hoa hướng dương thấy mặt trời: “Cứ ăn cơm trước đã, để nãy giờ nguội mất thì không ngon đâu”. Rồi làm bộ không nhìn thấy ánh mắt sát nhân đó, cẩn thận lấy từ trong cặp lồng ra bát canh đậu phụ, cung kính dâng lên: “Mời tổng giám đốc ăn ạ”.

Hắn trừng mắt lườm tôi cái nữa rồi mới chịu bưng bát, đặt lên cái bàn nhỏ trên giường. Tôi thầm thở phào một cái, lén đưa tay gạt mồ hôi trên trán. Mỹ nữ ánh trăng cười khẽ: “Anh ba, không ngờ anh còn có tính cách này đó”.

Dường như có mũi tên xuyên qua lớp ký ức của tôi, mang theo một màn sương màu đỏ.

Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, bởi đó là sinh nhật tôi. Sau hôm cùng Tô Á Văn chúc mừng, chúng tôi lại tới chỗ cũ ăn mừng tiếp, đương khi hai đứa ăn uống vui vẻ thì di động của anh bỗng nhiên đổ chuông, là tiếng chuông tôi chưa được nghe bao giờ. Tôi thường kiểm tra di động của anh bất thình lình, để thể hiện sự sở hữu của mình, tôi chỉnh tất cả những số điện thoại trong di động anh thành tiếng chuông mặc định của Nokia, chỉ có số của tôi là để riêng bài “Không thể không yêu” ngọt lịm chết người.

Tim tôi đập mạnh, ngẩng đầu nhìn anh, anh cũng nhìn tôi. Cách làn khói mỏng bốc lên từ nồi lẩu, mắt anh cũng mờ mịt như được phủ một lớp khói, anh nói: “Anh ra ngoài nghe điện thoại một lát”.

Anh lúc nào cũng nghe điện thoại trước mặt tôi mà, tôi cau mày: “Không nghe ở đây được hả anh?”.

Anh im lặng nhìn tôi một lát, bàn tay nắm di động càng lúc càng chặt, cuối cùng anh đáp: “Không được”.

Còn tôi, nhìn theo bóng lưng anh khi đẩy cửa ra ngoài mà vẫn còn có thể bị mùi hương của nồi lẩu níu lại như vòng kim cô.

Lúc ấy tôi thật ngốc, thật khờ, một đứa con gái ngu ngốc. Cho nên lúc anh quay lại bảo rằng mình phải ra ngoài một chút, tôi cũng chỉ làm nũng một hồi để nói rằng mình không giận, rồi để anh đi mà không chút nghi ngờ.

Yêu một người là hoàn toàn tin tưởng người ấy, câu này sau khi được kiểm chứng thì đúng là không ngửi được. Người tôi tin biến mất hai tuần liền, lúc gặp lại, anh nói với tôi bằng giọng áy náy: “Tần Khanh, em rất tốt, anh thực sự rất thích em, nhưng anh yêu cô ấy, yêu mười năm rồi”.

Tình yêu thanh khiết tới mắc ói, cô ta là thanh mai của anh, nhưng trong tim cô ta lại là thằng trúc mã kia. Cô yêu cái tên trúc mã đó mười năm, anh chờ đợi thanh mai của mình cũng đủ mười năm. Cô bé thanh mai đáng thương theo đuổi người ta tới tận Mỹ, nhưng thương sao lại bị người ta đối đãi giống như em gái, cô gái tha hương nơi đất khách, cô đơn không chiếm được trái tim người mình yêu, khiến cô phải quay đầu nhìn người vẫn luôn im lặng đứng chờ cô, là bạn trai của tôi.

Thế nên, trúc mã si tình vừa nhận được điện thoại đã không quản đường xá ngàn dặm xa xôi, chạy tới bên kia đại dương, mười năm chịu khổ làm bạn đứng bên, cuối cùng cũng chiếm được trái tim người ta.

Chậc chậc, đúng là si tình, đẹp quá, có dựng thành phim truyền hình cũng chẳng quá đáng, có lẽ tôi còn phải ôm khăn giấy nước mắt chảy ào ào cảm động: “Tình yêu gì trong sáng quá, đàn ông si tình quá, nữ chính sướng thế không biết”.

Thật tiếc, trong bộ phim ấy tôi chỉ đóng vai nữ phụ không thể thiếu thôi. Không có vai của tôi thì làm sao chứng minh được tình cảm của nam chính với nữ chính là trung trinh như một?

Không có vai của tôi thì làm sao chứng minh được nam chính kiên định không lung lay trước cám dỗ? Không thì sao chứng minh được rằng nữ chính là người không thể thay thế trong lòng nam chính? Sự tồn tại của tôi là để làm nền cho chuyện tình mỹ lệ của họ, sự si tình của tôi là để làm nổi lên sự chung tình của họ. Người ngoài nhìn thấy mối tình đẹp đẽ trong lành như viên ngọc lưu ly chứ nào có thấy có người đã từng đóng vai phụ để tạo nên mối tình đó.

Nhưng người tôi không ngờ tới nhất lại là Tống Tử Ngôn, vai nam phụ trong bộ phim này.

Hôm đó Tô Á Văn nói xin lỗi tôi rất nhiều: “Nếu anh ba chịu yêu cô ấy, anh sẽ đến với em, vẫn như thế”. Shocked Crying or Very sad

http://toiyeuban.1talk.net

2 Chết!Sập bẫy rồi (chương 4.1) on Sat Apr 21 2012, 12:22

avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

Tống Tử Ngôn chính là anh ba… Bỗng nhiên tôi thấy buồn cười, giờ trong căn phòng này là bốn người trong một bộ phim thần tượng, ba tuấn nam mỹ nữ còn riêng tôi là nữ chính số hai tà ác.

Cuộc sống, hóa ra lại là một kịch bản nhàm nhất.

Lúc này vai phụ Tống mở miệng hỏi: “Mấy đứa định ở lại đây bao lâu?”.

Nam chính Tô trả lời: “Tiểu Phi muốn đi Vân Nam chơi, mai đi rồi anh ạ”.

Vai phụ Tống kêu lên: “Nhanh thế à?”.

Nam chính Tô cười cười: “Tháng sau còn phải quay lại Mỹ thi nữa, cho nên đúng là gấp một chút”.

Nữ chính ngượng ngùng nói: “Anh ba, vốn dĩ anh bị bệnh, chúng em phải ở lại đây lâu hơn một chút…”.

“Không sao”. Vai phụ Tống xuề xòa: “Cạnh anh không có người hay sao?”.

Nữ chính đảo mắt qua nhìn tôi, mang theo nụ cười dịu dàng tươi tắn, còn pha thêm chút buồn man mác. Mà nam chính chỉ lơ đãng nhìn lướt qua tôi một cái, như nhìn một bức tượng.

Tôi đúng chỉ là một bức tượng thôi.

Trong trường hợp này, có lẽ giả vờ không quen biết ai tốt hơn, tôi vốn dĩ không phải là một diễn viên xuất sắc, cho nên chỉ có thể ở đây làm phông nền, không nói, không đáp, không nhìn, chỉ lặng lẽ lột vỏ quả cam nho nhỏ, rồi cắm ngón tay cái vào giữa quả cam rồi rút ra, cắm vào rồi lại rút ra.

Ba người này lớn lên cùng nhau, toàn dùng những từ chỉ họ mới hiểu được. Trong lúc ba người trò chuyện vui vẻ, tôi vẫn liên tục làm động tác cắm rút trong vô thức, bỗng nhiên có bàn tay giơ ngang qua, lấy hết mấy múi cam trong tay tôi. Tôi tròn mắt nhìn Tống Tử Ngôn đang nhón lấy bỏ vào miệng, không khỏi ngây người sững sờ.

Hắn quay lại nhìn tôi, vừa ăn vừa nói: “Tiếp đi”.

Tôi nhận lệnh, lại tiếp tục công việc bóc vỏ tách múi cam, đáp ứng nhu cầu của Tống Tử Ngôn.

Sau đó mới lựa lúc ba người tạm ngừng nói chuyện, xin phép hắn: “Tổng giám đốc, đội kịch nói trường em phải tập rồi, em có thể về trước được không?”.

Hắn hỏi: “Là vở Hoàng Thế Nhân đó hả?”.

Tôi gật đầu.

Hắn ngẫm nghĩ một lát, nói: “Mai đừng có tới chậm là được”.

Tôi nghĩ kỹ thêm một chút, đại khái cũng đoán ra ý của hắn là mai tôi còn phải làm cơm nước mang tới, thế nên đáp: “Mai em sẽ tới sớm hơn”.

Hắn tạm hài lòng: “Đi đi”.

Tôi cầm túi xách định đi về, lúc cúi người đi qua cặp diễn viên chính, tiên nữ ánh trăng nhẹ nhàng bước theo tôi, nói: “Để Á Văn đưa chị về nhé”.

Tôi ngẩng đầu trông, Tô Á Văn cũng đang nhìn tôi, vẫn là cặp mắt đen láy vẹn nguyên trong ký ức, anh cười với tôi: “Đi thôi”. Rồi bước tới mở cửa.

Chúng tôi đi trong im lặng cho tận tới khi vào thang máy, anh nhấn nút đi xuống, trong không gian nhỏ hẹp chỉ riêng hai người chúng tôi, tôi gần như nín thở, nghĩ ngay cả tiếng hít thở cũng thấy rất xấu hổ.

Anh tựa người vào vách thang máy, hỏi: “Giờ em thế nào rồi?”.

Tôi vờ thoải mái: “Anh thấy rồi đó, nịnh bợ sếp lớn để dọn đường thăng quan tiến chức”.

Anh hạ mắt, một lúc sau mới nói: “Thực ra anh ba là người rất tốt…”.

Tôi ngẩng lên nhìn nóc thang máy: “À, phải”.

Lại im lặng, tôi nghĩ mình lúc nào cũng là người có thể thích ứng được với hoàn cảnh, lúc đi tàu về nhà nghỉ tết, bị cả một đám người mồ hôi mồ kê đè ép cho ngạt thở, không thể động đậy cũng vẫn vui vẻ được, nhưng trong cái thang máy có thể chứa được mười ba người này, chỉ có một mình anh, tôi lại thấy chật tới mức không thể thở được.

Tất cả những chuyện này, thực ra là chỉ là tâm lý mà thôi.

May lúc này là giờ nghỉ trưa, người đi thang máy rất ít, thang máy chạy thẳng một lèo xuống tầng một, chúng tôi đi ra, anh nói: “Để anh lái xe đưa em về”.

Tôi vội vàng nói: “Tự em về cũng được, sao lại không biết ngượng mà làm phiền anh chứ?”.

Thái độ của tôi rất thành khẩn, giọng điệu rất khách sáo, thái độ rất xa cách. Lúc nói xong ngay cả tôi cũng phải ngây người ra, anh cũng thoáng giật mình.

Bầu không khí lại bắt đầu quái dị.

“Tần Khanh?”. Có người gọi tên tôi.

Tôi quay đầu lại, Tóc Vàng đứng ở hành lang bên kia đang vẫy vẫy tay gọi, tôi bèn nhân cơ hội nói với Tô Á Văn: “Anh coi, bạn em tới đón rồi đó, em về trước đây”. Rồi đi như chạy qua chỗ Tóc Vàng, vội choàng tay ôm chặt lấy cổ cậu, không để cậu nhóc kịp có cơ hội mở miệng mà lôi thẳng ra ngoài.

Tóc Vàng bị tôi lôi đi xềnh xệch ra ngoài bệnh viện mới có phản ứng, giãy ra, hỏi: “Cô làm gì đó?”.

Tôi đáp: “Mấy ngày không được nhìn thấy cậu, tự nhiên thấy nhớ quá, gặp cậu là muốn ôm một cái thôi”.

Mặt Tóc Vàng đỏ lựng lên, lát sau mới lui người lại, nhẹ nhàng nói:“Tôi vừa muốn hỏi cô là tổng giám đốc nằm ở phòng số mấy?”.

“Không cần phải biết”. Tôi đáp.

“Tại sao?”.

“Vì giờ cậu có một nhiệm vụ vừa gian khổ mà lại rất vinh quang”.

Nhìn ánh mắt nghi hoặc của cậu, tôi nói tiếp: “Đưa tôi qua nhà cậu”.

“Làm gì?”.

“Xem phim kinh dị”.

Thế nên, chỉ sau mười lăm phút, cậu nhóc đã đem cái phòng bệnh số mấy mấy của sếp tổng đá bay mất hút lên tận chín tầng mây, vui mừng đi lấy xe .

Lần này việc chuẩn bị trước khi xem phim được Tóc Vàng làm rất tỉ mỉ. Hai chúng tôi cùng nằm trên giường, mỗi người cầm một đống đồ ăn vặt với nước uống, rèm cửa sổ kéo kín lại, mấy bộ phim kinh dị được sắp xếp mở lần lượt từ một tới bảy, cậu nhóc còn chuẩn bị thêm một cái gối ôm mềm mềm, để nhỡ có đoạn nào sợ quá còn úp mặt vào đó được… Bộ phim đầu tiên là về ma không đầu trong “Chuyên gia bắt ma” của Châu Tinh Trì, một cái đầu bị người ta mang ra đá qua đá lại, tôi coi mà cười phớ lớ, nhưng Tóc Vàng thì sợ tới mức nắm tay tôi thật chặt, mà có lẽ buồn cười quá nên nước mắt tôi cứ dâng lên. Sau đó kìm không nổi, giữa lúc cười mà rớt nước mắt, nhiều đau đớn tủi hổ như thế, nhiều nước mắt như thế, tất cả đều không thể nén được nữa, tôi nằm trên giường, nhìn màn hình ti vi mà khóc òa lên.

Lần này Tóc Vàng bị tôi dọa, chỉ ngây người ra nhìn tôi gào khóc thảm thiết: “Cô sao thế?”.

Tôi nức nở: “Tôi sợ, sợ tới phát khóc cũng không được sao?”.

Cậu nhóc tay chân cuống cuồng, vớ vội cái vỏ gối lên lau nước mắt cho tôi, nhưng cậu cũng khờ, lau nước mắt cho tôi mạnh tới đau chết đi được, nhưng giọng nói lại rất nhẹ nhàng: “Sao ngốc thế chứ? Mấy thứ trong ti vi đều là giả, có gì mà sợ chứ?”.

Tôi không để ý tới cậu, chỉ khóc mà thôi, mang hết chuyện ngày hôm nay, mang hết nước mắt đã chôn giấu trong lòng những hai năm khóc cho bằng hết, khóc tới khi phải nấc lên, khóc một tiếng nấc một cái, khóc một tiếng lại nấc một cái, tôi chăm chú đếm, tổng cộng là nấc năm mươi hai cái, đợi mãi, đợi mãi vẫn chẳng thấy nấc cái thứ năm mươi ba.

Năm mươi hai, năm mươi hai, nấc cụt ngừng lại, người cũng Không thể nào tự chà đạp bản thân mãi được.

Lau khô nước mắt, tôi nghiêng đầu nhìn Tóc Vàng vẫn luống cuống dòm tôi bằng ánh mắt lo lắng, tôi làm như buột miệng: “Ối? Nhà cậu còn có người thế này mà dám cho tôi tới nhà à?”.

Mặt cậu nhóc trắng bệch ra: “Ý gì đó?”.

Tôi chỉ ra sau cậu: “Sau cậu không phải là có cụ già đang đứng đấy à?”.

Cậu nhóc thét lên muốn thủng cả màng nhĩ, “soạt” một cái đã nhào vào lòng tôi, tuy ngực tôi chẳng lớn lắm nhưng bị đụng mạnh thế cũng thấy đau, hẳn là Tóc Vàng đã bị dọa cho sợ lắm rồi.

Tôi dịu dàng vuốt mái tóc đã từng là màu vàng: “Không phải cậu đã nói rồi à? Mấy thứ trong ti vi toàn là giả, có gì mà sợ chứ?”.

Cả người cậu nhóc run run, nép mình vào ngực tôi, ba phút sau, tôi giơ chân đạp thẳng thằng nhóc xuống giường, hừ lạnh một cái: “Muốn nhân cơ hội sàm sỡ chị đây hả?”.

Nhìn Tóc Vàng đang nhăn mày nhăn mặt xoa đầu ngồi trên đất, tôi biết, cái tôi mạnh mẽ của mình đã trở về rồi! Nhưng qua chưa được bao lâu tôi bỗng nhiên phát hiện ra mình sai rồi, tôi biết mình đã sai rồi, ngay từ đầu tôi không nên tới đây, Không tới đây sẽ không nhìn thấy Tóc Vàng, không nhìn Tóc Vàng sẽ không nổi máu dọa cậu, không nổi máu dọa thì cậu sẽ không bị sợ mất mật thế, mà Tóc Vàng không bị dọa sợ mất mật thì sẽ Không thành người thần kinh như thế này! Đúng là thần kinh! Dù Tóc Vàng có làm gì thì tôi vẫn phải ở trong phạm vi hai mét của cậu, vươn tay một cái là có thể túm được. Ngay cả lúc cậu ta đi vệ sinh cũng bắt tôi không được đứng chờ ngoài cửa, thế nên mới xuất hiện một cảnh khôi hài như thế này, tôi đứng trong toilet ngắm tường, nghe tiếng cậu giải quyết nỗi buồn, sau đó nghe tiếng xả nước bồn cầu, cuối cùng còn có thể nghe được tiếng cậu lau tay vào cái khăn bông mềm mại.

Mà nói cho hết nhẽ, nhỡ chẳng may Tóc Vàng muốn giải quyết “đại sự”, không lẽ gái già này còn phải đi theo chịu trận? May là cậu nhóc này chắc cũng mắc chứng táo bón, thế nên tôi vẫn không bị dính vào chuyện đó… Chỉ tiếc là cậu nhóc này giờ y chang miếng băng dính, tôi muốn về trường cũng nhất quyết đòi theo bằng được, cuối cùng tôi đành phải đồng ý ở lại đây. Cái giường vừa to vừa êm ái này so với cái giường tầng bằng gỗ cứng ngắc ở ký túc xá tốt hơn nhiều, nhưng nằm trên giường mà còn phải thò một tay ra cho Tóc Vàng ngủ dưới đất nắm ,thôi thì dù sao cũng được tính là ngủ một giấc ngon.

Vì phải đưa bữa sáng tới cho Tống Kim Quy nên hôm sau tôi thức dậy thật sớm, chờ ninh xong nồi cháo thì Tóc Vàng cũng đánh răng rửa mặt xong, lò dò đi vào bếp ngó nghiêng. Tôi cười ngọt: “Qua đây đi”.

Tóc Vàng đi tới, tôi dùng muôi múc một chút cháo đưa qua: “Qua nếm thử cháo tôi nấu xem nào”.

Cậu nhóc ăn một miếng, tôi hỏi lại đầy chờ mong: “Ăn ngon không?”.

Hai mắt Tóc Vàng sáng rực lên như đèn pha, đỏ mặt cười cười: “Ngon lắm”.

Tôi sung sướng đổ cháo vào cặp lồng: “Thế này thì tôi an tâm mang cho tổng giám đốc ăn rồi”.

Vừa quay đầu lại đã thấy gương mặt bí xị của cậu, tôi gõ cho một cái rồi giục: “Còn không đi lấy xe à!”.

Người tới bệnh viện lúc sáng sớm không nhiều lắm, tôi để Tóc Vàng lái xe vào bãi đỗ, tự mình đem cháo vào.

Vừa mở cửa xe đã thấy một bóng người quen thuộc mặc quần áo thể thao – Mẹ ơi! Ông cụ đó! Ông cụ quái gở đó!!! Tôi quay trở lại xe ngay lập tức, quay sang nói với Tóc Vàng: “Cậu lái xe đi vào bãi đỗ đi”.

Vừa nói xong đã nghe thấy tiếng gõ lên cửa kính xe, ông cụ quái gở nheo mắt nhìn hai đứa ngồi trong xe.

Đã đến mức này rồi, tôi chỉ còn có thể hít sâu một cái rồi chui ra khỏi xe, đứng trước mặt ông cụ nở nụ cười tươi roi rói như hoa xuân: “Ông ạ!”.

Ông cụ lườm tôi: “Cháu tới làm gì?”.

Tôi nâng cái cặp lồng trong tay lên: “Đưa đồ ăn cho tổng giám đốc ạ”. Đưa đồ ăn cho cháu nội ông đó, ông làm ơn nhớ kỹ mà đừng quấn lấy cháu nữa, được không? Ông cụ nhìn tôi đầy cảnh giác: “Muốn đầu độc chết Đại Lang nhà ta hả?”.

“Đại Lang?”. Tôi đờ ra.

Ông lại hừ lạnh một tiếng: “Phan Kim Liên (2)!”.

Rồi lườm tôi một cái rất thâm thúy, hầm hầm bỏ đi.

Ánh nắng mai khiến cái bóng của ông cụ đang nổi giận đùng đùng trải dài trên mặt đất… Bệnh của Tống Tử Ngôn chỉ là không cẩn thận mà tái phát, Không nghiêm trọng, chỉ cần tĩnh dưỡng chừng hai ba ngày là khỏe lại. Đến buổi chiều, hắn gạt phắt đề nghị nằm lại bệnh viện để theo dõi thêm của bác sĩ, nhất quyết thay bộ vest vào, giữa những trái tim nhỏ bé và đôi mắt rơm rớm của các y tá, hắn xuất viện một cách vô cùng lịch lãm.

Đúng là rất lịch lãm, bộ vest được cắt may vừa với thân người, toát lên khí chất tinh anh trác tuyệt, còn tôi là người phụ nữ đằng sau người đàn ông thành công, tay xách nách mang đống quần áo của hắn, còn phải cầm theo một đống giấy tờ. Không thể mong đợi vào sự tôn trọng phụ nữ của Tống Kim Quy, tôi vốn dĩ trông cậy vào trái tim biết thương hương tiếc ngọc của ông nội hắn cơ, nhưng kết quả là ông cụ vừa thấy tôi đã hếch mặt lên trời, hoàn toàn không thèm để ý tới tình trạng thảm thương của tôi.

Xiêu xiêu vẹo vẹo đi mãi cũng tới nhà, còn chưa kịp ngồi lên sofa, Tống Kim Quy đã nhếch môi cười nhạt: “Sáu giờ rồi”.

Sáu giờ tối là thời gian hắn ăn cơm, tôi dĩ nhiên rất hiểu ý tứ trong câu nói ngắn tới phát sợ của hắn, thế nên bèn vội vàng đi làm cơm.

Biến tức giận thành hành động, tôi đứng trong bếp cầm con dao, ra sức dộng xuống bằm cây cải thảo tới rung trời.

Giữa những âm thanh vang dội, chuông cửa kêu lên ầm ĩ. Đúng là đã bận lại còn thêm phiền, tôi cầm con dao trong tay, hầm hầm bước ra ngoài phòng khách, mở giật cánh cửa.

Bên ngoài cánh cửa, mấy gương mặt đáng ghét đang trưng ra nụ cười nịnh nọt đông cứng lại.

Bên trong cánh cửa, gương mặt đang méo mó vì tức giận của tôi đơ đơ ra.

Lúc này Tống Tử Ngôn từ phòng ngủ đi ra, không thèm quan tâm tới vẻ mặt cứng như hóa đá của chúng tôi, cất tiếng hỏi thăm: “Sao mấy người lại tới đây?”.

Mấy cái đầu ở ngoài cửa nhìn hắn (Đây đúng là nhà tổng giám đốc rồi), sau đó quay lại nhìn tôi (Sao cô ta lại ở đây?), rồi tiếp tục quay sang nhìn hắn (Không lẽ lời đồn đãi ở công ty là thật?), lại quay qua nhìn tôi (Khẩu vị của tổng giám đốc thật vô cùng đặc biệt…).

Giám đốc Điền là người phản ứng nhanh nhất, vừa bước vào trong phòng, vừa nói: “Nghe nói tổng giám đốc đã xuất viện, thế nên mấy người chúng tôi tới thăm, tiện thể báo cáo công việc mấy ngày nay”.

Những người còn lại cũng bước vào phòng với vẻ mặt kỳ quái, nói chuyện theo kiểu lấy lòng, nhưng tất cả đều không hẹn mà cùng hiểu, không hỏi tới tôi, cứ như người vừa ra mở cửa cho họ là âm hồn chứ chẳng phải người.

Có lẽ vì thân phận của tôi quá khó xử, tuy nói trong nhà sếp mà có phụ nữ thì tốt nhất là nên nịnh nọt người ta, nhưng người phụ nữ đó lại là tôi, bọn họ không biết phải làm sao… Không biết phải xử lý ra sao, đành phải chọn phương án an toàn nhất là làm như không thấy gì hết.

Tôi đứng chơ vơ cạnh cánh cửa hãy còn mở, hóng gió lạnh nơi hành lang, nghe bọn họ ngồi nói chuyện râm ran trong phòng khách, bỗng nhiên nghĩ tới thân phận tôm tép của mình mà buồn đau, chân khẽ động đậy, ỉu xìu quay lại nhà bếp… “Tần Khanh”. Con cá voi bự nhất kêu tôi.

Mấy con mực kia cũng ngừng nói chuyện, nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực.

Cá voi nhíu nhíu mày: “Trong nhà có khách, còn không mau đi làm cơm đãi khách hả”.

Mấy con mực đơ người, tất cả đều nhất trí tặng tôi những ánh mắt ngạc nhiên tới khó tin. Tôi cũng dùng ánh mắt y chang nhìn lại Tống Tử Ngôn, đã bắt tôi phải mang bao nhiêu thứ đi từ bệnh viện về đây, giờ lại còn muốn sai tôi đi làm cả bàn tiệc, cái đồ nhà anh, dù có là osin miễn phí cũng không thể làm như thế được!!! Nhưng tôi lại là kiểu người có giận cũng không dám nói ra, tuy bụng đầy oán hận nhưng vẫn không dám hành động hàm hồ, gần một tiếng đồng hồ, từ trang trí tới xào nấu, vất vả vô cùng.

Tôi chỉ biết làm mấy món kiểu Trung Quốc, cuối cùng tới món chính thì hết cả sức, chỉ trụng một ít mì, bày thêm mấy cây rau chân vịt đã chần sơ qua.

Lúc món chính đơn giản được bưng ra xong, tôi mới thở phào ngồi lên một cây cải thảo lớn trên sàn bếp nghỉ ngơi.

Bên ngoài truyền tới tiếng bọn họ chúc rượu ầm ĩ, tiếng nói chuyện ồn ào, tôi phải công nhận Tống Tử Ngôn là người có khí chất lãnh đạo bẩm sinh. Hắn không nói nhiều, dù mấy người kia có nói gì thì cuối cùng chuyện cũng rơi trên người hắn, hắn chỉ đáp lại vu vơ hai ba câu cho qua, thế mà vẫn không làm bầu không khí sượng sùng mất tự nhiên. Bố tôi thường nói, có thể ngồi trên bàn rượu mà ăn nói nhẹ nhàng, lấy nhu chống cương nhưng vẫn khiến người ta Không thể xem thường thì đó mới là người tài, cái đấy gọi là biết người rõ nhất là trên bàn rượu, còn một chỗ khác có thể đánh giá được, lại chính là trên chiếu bạc. Thực ra không chỉ có hôm nay, những lúc ở trong công ty cũng có thể cảm nhận được, mặc dù có mấy nữ nhân viên si tình với Tống Tử Ngôn, nhưng nhân viên nào cũng sẵn lòng làm việc vì hắn, hơn nữa, ai cũng là người có tài.

Chỉ có một ngoại lệ duy nhất, là tôi.

Ngẩng đầu nhìn trần nhà sạch sẽ ở phòng bếp, tôi cảm thán, cùng là người lớn lên trong công cuộc cải cách đất nước những năm tám mươi, sao lại có sự khác biệt giữa người với người lớn như thế chứ? Tại sao con nhà người ta hai mươi tám tuổi có năng lực thế, mình đã hai mươi hai rồi mà chẳng có gì trong tay, trừ một công việc bấp bênh và tư tưởng kỳ quái? Nhìn cái kiểu yêu nghiệt hại dân như tên Tống Tử Ngôn này, chắc chắn là tạo hóa đã bị hắn quyến rũ rồi! Không thì làm sao lại bất công như thế! Trong lúc đầu tôi đang suy nghĩ loạn cả lên thì mấy ông sếp kia cơm no rượu say đã đứng dậy lục tục ra về, tôi tự động ra ngoài thu dọn tàn cuộc bàn ăn, bỏ bát đĩa vào trong bồn rửa bát, bóp một đống nước rửa chén vào rồi đánh cho cả bồn toàn bọt, vừa định nhúng tayvào rửa thì một giọng nói đã vang lên từ sau lưng: “Để đó cho tôi”.

Tôi quay đầu lại, Tống Tử Ngôn đi tiễn mấy lão già kia đã về, cái câu “để đó cho tôi” là có ý gì chứ? Thấy tôi cứ ngơ ngơ không động đậy, hắn bước tới gỡ đôi găng tay cao su tôi đang mang ra, chậm rãi mang vào, cúi đầu nói với tôi: “Cô đi nghỉ một lát đi”.

Tôi dụi mắt nhìn kỹ, là hắn.

Tôi lại dụi mắt nhìn lần nữa, chính là hắn.

Có âm mưu! Chắc chắn là có âm mưu! Tôi giả vờ cười: “Tổng giám đốc, anh…”.

Chưa nói xong, hắn đã khẽ nhăn mày: “Ngồi xuống!”.

Tôi lập tức ngồi lên cây cải thảo to ban nãy.

Ánh đèn bếp rất dịu dàng, Tống Tử Ngôn mặc một cái áo sơ mi màu hồng, rất hiếm người có thể mặc được màu này mà trông được như vậy, ống tay áo xắn lên tới tận khuỷu, tay mang găng tay cao su màu vàng, nghiêm túc vọc tay vào đám bọt rửa sạch bát đĩa.

Nhìn một bên khuôn mặt hắn, nhìn dáng người cao, nhìn chiếc áo bị dính nước, nhìn hai tay dính đầy bọt.

Bỗng nhiên tôi thấy tim mình đập nhanh, hai má ửng đỏ, miệng lưỡi khô khốc.

Tôi lập tức hiểu ra âm mưu của Tống Tử Ngôn, hắn muốn dùng cái dáng vẻ nội trợ này để giết tôi đây mà!!! Quả nhiên, mười lăm phút sau, hắn còn quay lại nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên: “Nhìn tôi làm cái gì?”.

Ánh đèn chiếu xuống, bao phủ quanh người Tống Tử Ngôn một lớp ánh sáng nhàn nhạt, màu hồng từ áo hắt lên khiến mặt hắn đẹp như ngọc, thực không chịu nổi rồi! Tôi vội vàng móc thuốc trợ tim từ trong túi quần, nuốt liền hai viên.

Tống Tử Ngôn đã quay đầu đi, tim cũng không còn đập nhanh nữa.

Nhưng mà, tại sao, tại sao lại có cảm giác ấm áp dễ chịu cứ trôi nổi bồng bềnh trong tim thế này? Quả nhiên uống thuốc quá liều sẽ gây phản ứng phụ!!! Hôm sau đi làm, bầu không khí vô cùng kỳ quái, mọi người vẻ mặt vẫn thế, hành động vẫn thế, ngôn ngữ cũng vẫn thế, nhưng lại khiến tôi có một cảm giác kỳ quặc là họ đang đối xử tốt với tôi, chắc cái này cũng là một loại văn hóa của công ty lớn.

Nhưng vẫn có một ngoại lệ.

Buổi trưa gặp Tóc Vàng ở căng-tin, tôi qua đó ngồi chào hỏi cậu nhóc, thế mà chẳng hiểu sao cậu ta lại nghiêng đầu đi tránh tôi.

Tôi nghiêng theo qua bên đó, Tóc Vàng nghiêng sang bên này, tôi nghiêng sang bên này, cậu lại nghiêng sang bên đó.

Thế nên tôi đành phải dí sát mặt vào cậu, rốt cuộc Tóc Vàng cũng chịu ngẩng đầu lên nhìn tôi, vẻ mặt oán giận, không thèm nói câu nào.

Tôi bực mình: “Cậu đưa cái mặt hờn giận đó ra cho ai coi hả?”.

Cậu ta nhìn tôi một hồi rồi nói: “Nghe đồn cô sắp kết hôn với tổng giám đốc?”.

Tôi nghe thì giận lắm, đập bàn đứng phắt dậy: “Ai trù ẻo tôi hả?”.

Cậu nhìn tôi chăm chăm, hỏi: “Không phải sao?”.

Tôi bắt chéo hai tay, run giọng: ”No! Never! None! Neither! Không đời nào!!!”.

Tóc Vàng chăm chú nhìn thật sâu vào mắt tôi, có lẽ không thấy sự hoảng hốt này là giả tạo mới cúi đầu nói: “Nhưng ai trong công ty này cũng nói thế hết…”.

Tôi mặt hoa thất sắc: “Tin vịt! Chắc chắn là tin vịt đấy!!! Khẳng định là tin vịt! Tin vịt này tuyệt đối sẽ không thể trở thành sự thật được!”.

Bấy giờ Tóc Vàng mới thở hắt ra một cái, mắt sáng lên, còn gắp một cái đùi gà nóng hổi trong phần ăn của mình sang cho tôi: “Là mọi người xuyên tạc, nói cô học hành chả ra gì, vào được công ty là nhờ đi cửa sau với tổng giám đốc”.

Tôi tức tối: “Dựa vào điều kiện của tôi còn phải đi cửa sau à?”.

Cậu nhóc lặng lẽ dùng ánh mắt trả lời khẳng định câu hỏi của tôi.

Thực ra tôi cũng đi cửa sau thật, dùng những biểu hiện khiến sếp hài lòng để giữ lấy việc làm, đừng có đánh đồng với cái kiểu bán thịt của người khác, cái tôi bán chính là sức lao động vô giá của mình!!! (Vô giá là không có giá trị ấy ạ!).

Tôi có cảm giác giờ mình với Tống Tử Ngôn đã hiểu ý nhau lắm rồi, ăn ý tới mức, giờ hắn chỉ cần dùng ánh mắt thôi tôi cũng biết nên gắp rau hay múc canh, hắn nhấp môi tôi cũng biết nên đưa giấy ăn hay đưa thìa qua, hắn nhăn mày là tôi biết ngay hắn đang chê mặn hay chê nhạt.

Nói gọn lại, tôi đã thành một nô tỳ tận tâm chỉ cần nhìn sắc mặt cũng biết được tâm tư của chủ, Tống Tử Ngôn cũng có dấu hiệu càng sai bảo càng thuận mồm.

Song song với trình độ nô tỳ hóa càng ngày càng nặng của tôi, quan hệ giữa đồng nghiệp trong công ty cũng dần dần biến chuyển theo chiều hướng tốt đẹp, bắt đầu tiến vào thời kỳ ngọt ngào giả tạo.

Trong vai nữ chính tai tiếng nhất công ty, chiều nào cũng bị tổng giám đốc hoàn mỹ kêu tới nhà, dưới sự chờ mong và ánh mắt đong đầy kỳ vọng của những đồng nghiệp tim đầy nhiệt huyết, tôi đã được mời tham gia một buổi thông báo trá hình tọa đàm.

“Tần Khanh, buổi tối cô với tổng giám đốc tiến hành giao lưu hoạt động thể lực hay giao lưu tinh thần thôi?”.

“Thể lực, tuyệt đối là thể lực! Các chị không thấy giờ tôi đã gầy tong teo đi rồi đây à? Đều là cuộc sống toàn hoạt động thể lực làm hại!!!”. Tôi thừa cơ tố cáo.

Mọi người kêu ầm lên: “Miêu tả kỹ hơn đi?”.

“Tôi dùng tay, tổng giám đốc dùng miệng”. Tôi nước mắt lăn dài, hắn chỉ có việc ăn thôi.

Mọi người ồ lên: “Tổng giám đốc… chỉ dùng miệng thôi à?”.

“Đúng, thế nên tôi mới bất mãn như này!”.

Mọi người gật gù: “Khẩu vị của tổng giám đốc… nhẹ vậy sao?”.

“Nhắc cái đó lại thấy tức, khẩu vị của tôi mạnh lắm à, nhưng từ lúc qua hầu hạ sếp, chẳng ngày nào được thoải mái hết!”. Ngày nào cũng phải ăn thanh đạm theo hắn, miệng tôi sắp ấp được trứng chim rồiđó!!! Mọi người nhìn nhau, đầu tiên là không dám tin, tất cả đều nhất trí dùng vẻ mặt chia buồn nhìn tôi, cuối cùng đồng loạt thở dài: “Quả nhiên là nhân vô thập toàn”. Lắc đầu quầy quậy rồi tản đi hết.

Còn lại nhân vật chính đã cố hết sức cải thiện quan hệ đồng nghiệp ngồi ở chính giữa là tôi đây nhìn theo bằng vẻ mặt mờ mịt, sao bọn họ lại phản ứng kiểu này? (N năm sau ngày tọa đàm này, mỗi dịp lễ tết, nhân viên công ty tới tặng Tống Tử Ngôn cùng một loại quà với tổ bảo vệ chung cư, chính là rượu thuốc tráng dương rất hoành tráng!!!).

Nhiều khi tôi ngồi buồn nhìn theo cánh chim ở nơi xa, chúng bay lượn trên bầu trời, không lưu lại một vết tích, thỉnh thoảng còn rúc vào những tán nhãn rậm rạp thoảng hương thơm mà hưởng thụ, chúng hướng tới tự do, yêu tự do, mà cũng có được tự do.

Nghĩ tới đó, tôi không kìm được ngẩng đầu một góc bốn mươi lăm độ nhìn bầu trời, trong lòng khóc thảm.

Tôi học nội trú thiếu thốn đói khát tới bốn năm, nhưng nguyên liệu nấu ăn tôi đã dùng cũng đủ chất đầy hai cái bếp, thế mà hôm sau đến lại thấy cái bếp thứ ba hoành tráng đầy ắp đồ ăn, tôi đành ngửa đầu bắt chước Lỗ Tấn cảm thán đầy thâm ý: Cứ như thế thì ngày nào mới là kết thúc đây hả hả hả?! Tới tận hôm nay, lúc ăn cơm, Tống Tử Ngôn nói: “Từ ngày mai cô không cần qua đây nữa”.

Tay cầm bát cơm lỏng ra, nghiêng một bên, cơm trong bát rớt xuống bàn, những hạt cơm rơi ra tựa như dung nham đang chực phun trào trong đầu tôi! Giọng tôi không kiềm được mà run run, hỏi lại: “Tại… sao…?”.

Hắn khẽ cười: “Sao? Tiếc à?”.

Qua một tháng ở chung, tôi đã có thể không cần thời gian tự hỏi bản thân mà gật đầu ngay tắp lự: “Tiếc chứ, vô cùng tiếc, không thể không tiếc được! Trước đây em không hiểu sao mình lại phải học nấu ăn, sau này gặp được tổng giám đốc, em mới hiểu ra rằng, em, một đứa 8X lớn lên nhờ đồ ăn nhanh, chính là để phục vụ cho cái dạ dày của anh mà luyện những kỹ thuật nấu nướng truyền thống này! Vì anh, cuộc đời của em sẽ không phải cảm thấy hổ thẹn vì không có chí tiến thủ, sẽ không cảm thấy khổ sở vì sống hoài sống phí, tới lúc về già, em sẽ cười thật tươi, nhe cái bộ răng móm mém ra với cháu mình mà khoe, biết không? Bà cháu đã từng nấu cơm cho tổng giám đốc công ty bà đó! Nếu ông trời cho em một cơ hội để chọn lại, em sẽ nói, để tôi được nấu cơm cho tổng giám đốc nữa đi, nếu ông trời nhất định phải gia hạn quãng thời gian ấy, thì em muốn là – cả đời!!!”.

Tôi nói tới khô cả nước bọt, Tống Tử Ngôn còn tốt bụng đưa cho cốc nước, uống một ngụm cho thấm giọng, nhìn qua lớp thủy tinh của cốc, gương mặt Tống Tử Ngôn biến dạng đi, cốc này khúc xạ thật lợi hại, bởi vì hình như tôi vừa thấy hắn… nở một nụ cười… rất hạnhphúc.

Tôi bỏ cốc ra nhìn lại, bộ mặt hắn vẫn lạnh tanh như ngày thường, quả nhiên là sức mạnh của khúc xạ ánh sáng.

Hắn nói: “Dù cô có tiếc cỡ nào thì công ty cũng đã quyết định rồi, không thể sửa được nữa”.

Bên tai tôi vang lên giai điệu “Bài ca giải phóng nông nô”, một đám người tí hon nhảy múa hát ca loạn xì ngầu bên cạnh, tôi rưng rưng: “Công ty có quyết định gì ạ?”.

“Cuối tuần sau không phải là mùng một tháng năm à?”. Hắn nói.

“Dạ”. Tôi gật đầu.

“Công ty tổ chức đi du lịch”.

Tôi phản ứng ngay: “Thật ạ?”.

Hắn nhìn tôi: “Cô muốn đi à?”.

Tôi cố né câu hỏi, cẩn thận hỏi lại: “Còn tổng giám đốc thì sao?”.

Hắn hỏi: “Cô rất muốn tôi đi?”.

Tôi rất muốn đi du lịch, nhưng nếu có anh đi cùng thì tôi thà nằm nhà còn hơn… Tôi còn chưa trả lời, hắn đã tự nói trước: “Mấy hoạt động kiểu đó tôi không tham gia”.

Tiếng nhạc bên tai càng lúc càng vang, đội người tí hon nhảy càng lúc càng nhộn. Tôi thở dài: “Vốn tưởng vừa được thưởng thức vẻ đẹp sông núi của Tổ quốc, vừa được chiêm ngưỡng tư thế oai hùng của tổng giám đốc, xem ra trên thế gian này khó có gì được toàn vẹn đôi đường, không thể nào ăn được cả tay gấu và cá mà”.

“Thực sự tiếc?”. Hắn hỏi.

“Tiếc đứt cả ruột, vạn năm sau oán hận còn lưu, nuối tiếc cả đời khôn nguôi”. Tôi đáp.

Hắn cười cười, cúi mặt ăn tiếp, không nói gì nữa.



———————————-













(1) Là khuôn mặt như trên )

(2) Vì bắt gặp Tần Khanh đi cùng Tóc Vàng nên ngay lập tức ông nội liên tưởng tới chuyện vợ của Võ Đại Lang là Phan Kim Liên đầu độc chồng để theo Tây Môn Khánh trong “Thủy hử”

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết