Truyện│Đọc Online


Ghi Nhớ

Đăng KýQuên Mật Khẩu



Không cung cấp mật khẩu cho bất cứ ai ở website bao gồm cả Mod,Smod......
Mọi thắc mắc,liên hệ quảng cáo gửi mail về cho admin qua y!h:huykingo_no1@yahoo.com Hoặc gọi điện thoại tới sđt:016.454.98.119 nếu không thấy nhấc máy thì hãy để lại SMS nhé!!Cảm ơn mọi người rất nhiều

Logged in as Anonymous. Lần truy cập trước của bạn:

You are not connected. Please login or register


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


avatar
huykingo_no5
http://toiyeuban.1talk.net
Admin

_Không hối hận nhé - hắn chọc nó
_Không, không bao giờ - lần đầu tiên nó không thấy khó chịu trước lời trêu ghẹo của hắn
(Đúng thật là IRML)
_Thế thì em chết với anh
Hắn cười ranh mãnh rồi dùng cánh tay khỏe khoắn... đè nó ra giường. Kim hoảng hốt
_Này, anh định làm gì đấy? Đồ dê cụ
Nó chặn tay trước ngực. Hắn nhìn nó, vẫn tinh ranh nhưng có chút thươg hại
_Không xấu như em nghĩ đâu, anh cũng phải giữ giá chứ (ặc ặc)
_Thế xấu đến mức nào? - nó ngập ngừng, ánh mắt vẫn chưa hết lo lắng
_Hôn - hắn nháy mắt
Bin từ từ tiến sát mặt nó, hai ánh mắt chạm nhau: hồi hộp và ranh mãnh nhưng luôn tràn đầy hạnh phúc và yêu thương. Nó cảm thấy ươn ướt trên trán, trên mắt, trên má, trên mũi và cuối cùng là môi. Mơn trớn và dịu dàng, ướt át mà cháy bỏng...
---
_Này anh về đi, 11h rồi đấy
_Không, không về, anh đóng đô ở đây rồi
_Đồ dê cụ mau về đi
_Nè vừa tình cảm xong giờ đã đuổi anh như đuổi tà là thế nào?
_Không biết về đi. Anh ở đây giờ nào em thiệt giờ đó
_Thiệt cái gì mà thiệt?
_Anh suốt buổi cứ... cứ...
_Cứ hun chứ gì?
"Chụt" - hắn lại thơm lên má nó
_Ra ngoài, ra ngoài đi
_Còn lâu nhá, em bảo yêu anh không hối hận mà. Chịu đựng đi. Sống với anh rèn tính chịu đựng rất tốt
_Ai thèm sống cùng anh chứ
_Thế thì anh sẽ bắt cóc em đến sống cùng
_Cứ mơ đi
---
_Cho anh ngủ trên giường đi, dưới này lạnh lắm
_Còn lâu đi, à mà ngủ "cùng" em rèn luyện sức khỏe rất tốt đấy
_Hứ, cứ ngủ thử xem, anh chui lên giường cho coi
_Nè, em cấm rồi đó
_Thôi, cho anh lên đi mà. Anh thề anh hứa anh đảm bảo anh chỉ ôm với hôn thôi, không hơn không kém
_Thế cũng đủ chết rồi
_Chết cũng phải lên, xê ra đi
_Không, anh xuống dưới ý
...
"Cái gì mà ươn ướt thế này? Nhà mình giột à?"
Kim từ từ mở mắt
"Sao anh lại ở đây?" - nó dụi dụi
"Thì anh không ngủ ở đây thì ở đâu?"
"Hả" - nó ngô nghê một lúc mới nhớ ra mọi chuyện
_Trời ơi anh dám lên giường thật à? - nó tức
_uh, anh đâu nói đùa. Mà này, lúc em ngủ xinh lắm, nhìn chỉ muốn hun thôi
_Trời ơi, đồ dê cụ, xê ra đi - nó đạp một phát trúng vô cái chỗ ấy ấy của hắn
Bin bị đánh bất ngờ không kịp phòng bị nên lãnh luôn cú đá giáng trời đó, hắn nhăn nhớ
_Nè đạp cũng phải lựa chỗ chứ. Thế này thì anh tuyệt giống mất
_Cho chừa cái thói dê cụ. Dậy dậy đi, đừng có giả vờ nữa
Nó nói rồi ngúng nguẩy vô nhà tắm
_Ai thèm giả vờ chứ - Bin vẫn co giò một chỗ
---
_Ra ăn sáng đi Bin - Kim gọi
_Ra đây ra đây, vợ mình có khác đảm đang zữ à! - hắn nịnh
_Ăn nhanh đi còn về - nó nói mặt lạnh tanh
_Lại đuổi là sao?
_Anh ở đây em ức chế lắm - nó xị mặt xuống khó chịu nhưng trong mắt hắn lại đáng yêu vô cùng =.=
Bin từ đằng sau vòng tay qua eo nó thì thầm
_Anh xin lỗi, lần sau không thế nữa đâu mà
Chỉ cần có vậy, bao bực tức của nó đã bay đi đâu hết. Chỉ còn một chút ấm ức nó quay lại nói với Bin
_Hứa đấy nhé! Đừng có chọc em nữa. À không chọc ít thôi
_uh anh hứa - Hắn mỉm cười hạnh phúc
"Nhưng em đáng yêu quá, anh làm sao chịu nổi đây" - Bin nghĩ mà lòng chua xót. "Chỉ hun nốt cái này thôi mà" hắn từ từ tiếng sát má nó. "Không, không, phải biết kiềm chế để...hạnh phúc dài lâu". Ngay lập tức hắn dừng lại, ngoảnh mặt đi.
"Sao mà ngốc thế" - nó thì thầm
"Chụt" - Bin đơ người, hình như hắn đang lạc trên thiên đường vậy. Kim hôn hắn, chủ động hẳn hoi. Sướng quá! Thật đúng là phải kiềm chế để... hạnh phúc nhân đôi thì đúng hơn.
#
_Hôm nay nghỉ học nhá Kim - hắn mở lời
_Sao lại nghỉ? - nó thắc mắc
_Nghỉ cùng anh, anh đang ốm mà, cần có người chăm sóc
_Anh thì ốm cái gì? Khỏe như voi ấy. À mà mấy hôm nay viện cớ này để trốn đúng không?
_Cứ cho là thế đi
_cho là cho thế nào? Anh có biết em em...
_Em lo cho anh suốt ngày chứ gì?
_Ai thèm
_Giấu sao nổi, anh có vệ tinh ở lớp mà. Ngay cả em với thằng Mun... - Bin bỗng dừng lại sực nhớ ra không nên động tới chuyện ấy
_Em bình thường. Hôm qua anh định đến vì chuyện này à?
_uh, anh định an ủi nhưng thật không ngờ lại còn... sướng thế - hắn hí hửng
_Xì, anh đúng là "chó ngáp phải ruồi" nhân cơ hội người ta không đề phòng mà tấn công, chả anh hùng gì cả
_Cần gì chứ, có em là đủ rồi
Nó xấu hổ, mặt lại đỏ ửng như trái cà chua
_Nhanh lên đi, em muốn ra ngoài, ở nhà chán quá
_uh đợi anh lát
...
_Sao hôm qua đi ô tô thế?
_Tại anh vội quá, muốn gắp em ngay mà - hắn gãi tai
_Nhưng em không thích đi ô tô, đi xe đạp nó... mát
_Thích mát hay lãng mạn đây?
_Không biết, nói chung là em không thích thế thôi
_Thế về nhà anh đổi lấy mini đi cho sang nhé - hắn vẫn chưa chừa thói chọc ngoáy lắm
_Hứ
_Đàng nào cũng phải thay quần áo nữa chứ, từ hôm qua rồi
Câu này có vẻ ổn hơn, nó đành gật đầu đồng ý mặc dù hơi không thích
_Nhà anh có ai ở nhà không?
_Chả có ai cả, anh toàn ở nhà một mình. À đâu có mấy người giúp việc nữa
_Thế thì anh nghỉ học làm gì? Ở nhà chán chết mất
_Em nghĩ sao mà bảo anh ở nhà một mình đấy?
_Thế anh đi đâu?
_Đi bar
_Anh thích vào mấy chỗ đó quá nhỉ? - nó châm chọc
_Thì có mấy đứa rủ nhưng mà anh không làm bậy đâu nha
_Ai biết được. Hứa với em lần sau không được vào đấy nữa
_Oái thế từ nay anh bị cấm à, thế thì làm gì giải sầu đây?
_Nếu thích quá mà không kiềm chế nổi thì...
_Thì sao
_Thì gọi em đi cùng, em cũng hay vô đấy lắm - nó cười toe
_Trời ạ, vậy còn làm bộ
_Nhớ đấy, có gì đi là phải rủ em
_ok baby...
#Bin's house
Suốt dọc đường đi nó đã ngỡ ngàng với cảnh vật xung quanh. Những đám cỏ non xanh mơn mởn căng tràn nhựa sống cho dù tiết trời lạnh giá vẫn ngự trị nơi đây và mùa xuân cũng chỉ mới chớm. Nhưng đến khi cánh cổng nhà họ Cát mở ra nó mới thực sự choáng ngợp. Nhà Bin chính xác là biệt thự mới đúng. Nó to và đẹp chẳng khác gì một tòa lâu đài, có nét cổ kính có nét rêu phong nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái và hiện đại.
_Nhanh lên Kim - Bin gọi nó
_Nhà anh to vậy mà sao vắng vẻ thế? - nó ngần ngại hỏi
_Anh bảo rồi mà bố mẹ đi vắng hết, người giúp việc thì có 2 người thôi: 1 người bếp núc, 1 người dọn dẹp, còn lại anh đuổi tất
_Đuổi?
_Uh, đông người thế anh cảm giác mình là khách trong ngôi nhà này thì đúng hơn. Vắng vẻ nhưng ít ra mình còn biết được đây là nhà mình - Bin nói giọng không giấu nổi nét buồn bã nhưng không mãnh liệt. Có lẽ hắn quen rồi
Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng đi theo hắn cho tới khi bước vào nhà
_Em ngồi đây đợi anh nhé, anh lên một lát rồi xuống
Kim gật đầu ngoan ngoãn. Bin đi lên gác, nó cảm thấy lạc lõng vô cùng. Mọi thứ thật rộng lớn và nó thì thật nhỏ bé. Im lặng, vắng vẻ nó đã cảm nhận được nét lạnh lùng và vẻ cô đơn trong đôi mắt nâu trầm là từ đâu. À không nó mới chỉ thoáng thấy được thôi, còn Bin đã chịu đựng hơn 17 năm trời rồi. Làm sao nó hiểu hết được
Lặng lẽ Kim đứng dậy và đi vòng quanh phòng khách. Bức tranh sơn dầu vẽ cảnh chiều tà trên cánh đồng lúa chín vàng rộ khiến nó phải dừng chân ngắm nghía. Rất đẹp - nó thầm than phục, nhưng cũng rất cô đơn. Tại sao không có một bóng người trên cánh đồng ấy. Tại sao bức tranh không là cảnh người gặt lúa tươi vui nhộn nhịp? Nếu vậy bức tranh sẽ đẹp, đẹp hơn rất nhiều bởi nó có thể làm sống dậy không khí trong căn phòng này và có thể cả Bin nữa cho dù chỉ là một chút, một chút thôi cũng được.
Đứng trước bậc cầu thang, nó ngần ngại nửa muốn bước tiếp nửa không. Nó hứa với Bin là ở dưới này đợi nhưng nó cũng muốn được đến phòng hắn vì tò mò, vì yêu thích hay vì lý do gì cũng được, nó muốn lên. Tần ngần một lúc, Kim chợt thấy chị giúp việc đang mang một bộ quần áo lên gác. Kim đoán đó là dành cho Bin. Nhanh nhẹn, Kim gọi lại
_Chị ơi, chị để em mang lên cho - nó cười thân thiện
Chị giúp việc ái ngại một chút nhưng rồi cũng trao bộ quần áo cho nó
_Cậu chủ ở tầng 2 phòng ngay sát đầu hồi ấy
_Vâng - nó lễ phép
Kim bước thật chậm lên lầu. Tầng 2 cũng rất rộng, rất đẹp và rất cô đơn. Không một bóng dáng, không một tiếng động chỉ có im lặng đến ngạt thở. Cửa phòng Bin khép hờ, nó chỉ cần đẩy nhẹ là bước vào mà không ai biết. Bin đang tắm, nó nghe thấy tiếng nước chảy rí rách.
Căn phòng ngăn nắp gọn gang và đơn giản. Kim tiến về phía giường, đặt bộ quần áo xuống và bắt đầu quan sát. Một bức ảnh người con gái dịu dàng và e thẹn đặt ngay trên bàn học khiến nó phải chú ý. Lại là cô gái ấy, cô gái đã từng khiến Bin của nó đau khổ. Kim khó chịu cầm bức ảnh lên. Nó cũng đoán được với Bin cô gái đó quan trọng nhường nào. Nhưng liệu trong trái tim hắn, nó đã hơn được cô gái kia chưa? Nó không biết Liệu bức ảnh này có được thay thế bởi bức ảnh của nó không? Nó không biết. Nó nực cười nhận ra mình chẳng biết gì cả
Cánh cửa phòng tắm mở ra, Bin mặc chiếc áo tắm bước ra ngoài. Hắn hơi bất ngờ khi thấy nó đang ngồi trên giường và hình như không nhận thấy sự xuất hiện của hắn. Bin từ đằng sau nhẹ nhàng tiến lại và ôm chầm nó. Kim giật mình quay lại và bắt gặp nụ cười thiên thần của Bin
_Sao lên phòng anh vậy? Bảo đợi ở dưới cơ mà
_Em không được lên đây sao? - nó hỏi ánh mắt đau đớn mà chua xót
Bin bất ngờ trước thái độ của nó, hắn nhìn xuống và bắt gặp ngay bức ảnh của Kún. Bin mỉm cười rối nhẹ nhàng hôn lên má nó:
_Cô ấy chỉ là quá khứ thôi
_Anh quên được cô ấy chứ? - giọng nó lạc đi
Bin ngập ngừng một chút nhưng rồi cũng đáp
_Anh sẽ quên
Kim nhận ra sự khó khăn trong câu nói đó và nếu nó là người nói câu đó với Bun thì cũng sẽ không dễ dàng gì. Nhưng nó tin mình sẽ làm được nhưng còn Bin? Nó nghi ngờ vào câu hứa ấy.
_Nếu một ngày cô ấy trở về anh sẽ chọn em hay cô ấy? - nó hỏi, câu nói trơn tru không biểu lộ một chút cảm xúc nào
Bin giật mình trước câu hỏi của nó. Quả thật hắn chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Kún và Kim, nếu phải lựa chọn hắn sẽ chọn ai? Nhưng Kún đâu trở về nữa, chính cô ấy đã nói thế mà. Bin cười buồn đáp
_Cô ấy không trở về đâu, em đừng suy nghĩ nhiều
Kim đã nhận ra một tình yêu mãnh liệt trỗi dậy trong đôi mắt nâu trầm ấy, chua xót, đau đớn. Nó ngậm ngùi nhận ra rằng mình chỉ là người thế thân, khi cô ấy trở về nó sẽ mất hắn. Hình như Bin lại vừa rạch một vết thương trong trái tim bé nhỏ chằng chịt vết sẹo
...

http://toiyeuban.1talk.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết